{{$t('new')}}
Nàng Dâu Bất Hiếu
{{$t('publishTime')}}:2026-07-21 15:07
{{$t('editTime')}}:2026-07-21 22:37
89
0
{{$t('report')}}
{{$t('perpage')}}:
10
20
50
100
{{$t('viewMore')}}
Người này rất lười, chẳng để lại gì cả.
Tiểu Thuyết Mạng
{{$t('onlineCount')}}:12934{{$t('people')}}
{{$t('hot')}}
1.[Truyện ngắn] Học lại cách uống nước như quạ
{{$t('hot')}}
2.Mười năm sau nhìn lại "Tru Tiên", mới phát hiện ra chúng ta đã đánh mất điều gì.
{{$t('hot')}}
3.[Tiểu thuyết ngắn] "Im lặng số 42" (Cảnh báo khoa học viễn tưởng mềm AI)
{{$t('new')}}
1.Bóng Ma Trong Phòng Ngủ
{{$t('new')}}
2.Hồn Ma Nơi Nghĩa Địa
{{$t('new')}}
3.Cô Dâu Ma

Vàng đẹp
Thông thường, ngày thứ hai của đám tang là ngày đông đúc nhất vì thân bằng quyến thuộc, dân làng đều đổ về phúng viếng. Từng đoàn người nối đuôi nhau vào dâng hương bái tế, gia chủ thì đứng bên cạnh đáp lễ. Phụ nữ trong nhà theo tục lệ sẽ không xuất hiện ở sảnh ngoài mà đứng túc trực ở gian nhà chính phía sau, nơi đặt linh cữu. Khách khứa sau khi thắp hương xong xuôi thường sẽ đi vào gian trong để trò chuyện, hỏi thăm và an ủi gia chủ bớt đau buồn, giữ gìn sức khỏe.
Lúc bấy giờ, mụ con dâu của Hải Lâm đang đứng ở gian trong đón tiếp khách khứa. Mụ ta thản nhiên cười nói huyên thuyên, tay thoăn thoắt phát thuốc lá, tiếp chuyện mọi người như thể đây là một buổi tiệc vui chứ không phải đám tang của mẹ chồng. Đang nói chuyện rôm rả, bỗng nhiên mụ vợ Hải Lâm quỵ sụp xuống, quỳ lạy trước linh cữu ngay trước mặt bàn dân thiên hạ. Mọi người còn chưa kịp hiểu có chuyện gì đang xảy ra thì mụ ta đã bắt đầu tự vung tay vỗ bành bạch vào mặt mình, vừa tát vừa gào rú, khóc lóc om sòm. Ai nấy đều ngỡ mụ con dâu vì quá đau buồn trước sự ra đi của mẹ chồng mà sinh ra kích động, vài người tốt bụng liền tiến lại gần đỡ mụ dậy, mở lời khuyên can: "Thôi cô bớt đau buồn, người cũng đã đi rồi, giữ gìn sức khỏe..."
Thế nhưng mụ vợ Hải Lâm vừa được người ta đỡ dậy chưa kịp đứng vững thì lại nghe một tiếng "bùm" khô khốc, mụ lại quỳ sụp xuống đất một lần nữa. Tiếng đầu gối va đập mạnh xuống nền gạch nghe chát chúa vô cùng, khiến người nghe có cảm giác như xương bánh chè của mụ đã vỡ vụn ra vậy.
Quỳ xuống xong, mụ vợ Hải Lâm lại điên cuồng vung tay tự tát liên tiếp vào mồm mình chan chát, vừa tát vừa la hét thất thanh. Mọi người thấy vậy định lao vào can ngăn và đỡ mụ dậy một lần nữa, nhưng lúc này cơ thể mụ nặng trĩu như nghìn cân, mấy người đàn ông lực lưỡng lao vào kéo cũng không tài nào nhấc mụ lên nổi.
Lúc này, mọi người xung quanh mới ghé tai lắng nghe kỹ xem mụ ta đang lảm nhảm cái gì, và khi nghe rõ từng câu từng chữ phát ra từ miệng mụ, ai nấy đều c/ h/ ế/ t trân tại chỗ: "Mày không phải là người! Mày bỏ đói bỏ khát tao, mày không chịu thay quần áo cho tao..."
Nghe những lời oán hận thốt ra từ chính miệng mụ con dâu, tất cả mọi người có mặt trong đám tang đều sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Lúc này chẳng ai còn can đảm dám tiến lại gần khuyên nhủ hay đỡ mụ dậy nữa. Và rồi, những lời tiếp theo mà mụ vợ Hải Lâm thốt ra càng khiến cho toàn bộ dân làng phải rùng mình, kinh hãi tột độ: "Ngày nào mày bỏ đói tao, ngày nào mày đánh đập tao thế nào, ngày nào mày giấu thuốc không cho tao uống, ngày nào mày tìm thầy cúng đến làm phép ám hại tao, ngày nào mày lấy kim châm vào người tao, ngày nào mày bỏ bùa độc hại tao..."
Theo lời bác dâu tôi kể lại, lúc đó người hiếu kỳ đổ xô vào xem đông nghịt, hiện trường đám tang náo loạn, hỗn loạn hết cả lên. Mụ vợ Hải Lâm lúc ấy như một cái máy được lập trình sẵn, mụ khai vanh vách từng tội ác một, nói rõ mồn một mụ đã hành hạ, ngược đãi bà cụ vào thời gian nào, bằng thủ đoạn tàn độc gì, không sót một chi tiết nào.
Sau khi khai hết tội trạng, mụ vợ Hải Lâm bỗng nhiên trợn ngược mắt rồi ngất lịm đi. Có người bảo chắc là do mụ ta cắn rứt lương tâm, hối hận quá nên mới bày ra cái trò tự hành hạ bản thân này để tạ tội với người c/ h/ ế/ t. Thế nhưng, phần lớn dân làng đều khẳng định chắc nịch rằng mụ ta đã bị vong hồn của bà cụ nhập xác về đòi nợ. Bác dâu tôi còn thề thốt một mực rằng, ngay trước khoảnh khắc mụ con dâu tự tát vào mặt mình, bác đã tận mắt nhìn thấy một luồng bóng đen mờ ảo từ trong quan tài bay ra, lao thẳng vào người mụ vợ Hải Lâm khi mụ ta đang đứng cắn hạt dưa nhởn nhơ ở góc nhà. Và sau khi mụ ta ngất đi, bác lại thấy luồng bóng đen ấy thoát ra ngoài rồi biến mất.
Sự việc ly kỳ đến đây vẫn chưa dừng lại. Sau khi tỉnh dậy, mụ vợ Hải Lâm liên tục kêu lạnh, hàm răng đánh vào nhau lập cập. Lúc đó đang là giữa tháng Chạp, thời tiết mùa đông lạnh thấu xương nên mọi người cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, liền đỡ mụ vào gian phòng bên cạnh để nghỉ ngơi. Mụ đi nghỉ rồi, mọi người lại tiếp tục quay cuồng với công việc hậu sự. Thế nhưng, chỉ vài ngày sau khi bà cụ được hạ huyệt chôn cất xong xuôi, mụ vợ Hải Lâm bỗng nhiên hóa điên hóa dại thật sự. Suốt ngày mụ ta cứ điên điên khùng khùng chạy rông khắp các ngõ ngách trong làng, gặp ai cũng lao vào chụp giật, miệng không ngừng la hét, gào rú thảm thiết. Lần nào mụ ta cũng chỉ lải nhải đúng vài câu bấn loạn: "Cái mụ già c/ h/ / ết tiệt kia sắp bắt tôi đi rồi, mụ ta đang đứng ngay đằng kia kìa, mau cứu tôi với, cứu tôi với..."
Mụ ta đã biến thành cái bộ dạng ma chê quỷ hờn như thế, nhưng trong làng tuyệt nhiên chẳng có một ai đoái hoài hay thương xót. Người ta chỉ rủa thầm trong bụng rằng mụ ta đáng đời, gieo nhân nào thì gặt quả nấy, đây là quả báo nhãn tiền cho tội lỗi tày trời của mụ, nhìn mụ điên dại như thế dân làng chỉ thấy hả dạ vô cùng.
Một thời gian sau, Hải Lâm cũng khăn gói rời làng lên thành phố làm thuê làm mướn, mụ vợ ở nhà càng không có ai ngó ngàng tới, ngay cả người nhà đẻ của mụ cũng tuyên bố từ mặt, bỏ mặc mụ tự sinh tự diệt. Dân làng ai nấy đều xem mụ như dịch hạch, gặp mụ từ xa là đã vội vàng né tránh. Mụ cứ thế sống vất vưởng quanh quất ở khu vực bìa làng. Bất kể là mùa đông hay mùa hè, quanh năm bốn mùa mụ đều khoác trên mình những lớp áo dày cộp, lúc nào cũng kêu gào lạnh buốt thấu xương, và ngày ngày vẫn ôm đầu gào rú cầu xin bóng ma của người mẹ già khuất bóng ở phía sau đừng bắt mụ đi...
Chẳng biết câu chuyện này có bị bác dâu tôi thêu dệt thêm thắt cho thêm phần huyền bí hay không, nhưng mỗi lần nghĩ lại hình ảnh người đàn bà điên dại giữa mùa hè đỏ lửa vẫn mặc áo bông rách rưới, lòng tôi lại dấy lên một cảm giác ớn lạnh, rợn tóc gáy.