{{$t('filter')}}:
{{getTypeText(type)}} {{$t('all')}} {{$t('essence')}} {{$t('top')}} {{$t('latest')}} {{getSortText(sort)}} {{$t('latestReply')}} {{$t('postTime')}} {{$t('hotSort')}}
{{$t('communityPinnedPost')}}
Lv1
FiveHlack
· tháng trước
Dạo này thiếu sách đọc, ai giới thiệu giúp với.

Trước đây đã xem qua , cũng đã đọc một số truyện xuyên việt, nên thể loại nào cũng được, mong các đại thần giới thiệu, tốt nhất là có chiều sâu và văn phong hay.

1
Dornaa
{{$t('finalReply')}}: 2025-12-16 22:32
1
Lv1
BinhWibu
· tháng trước
Bạn Cùng Bàn Từ Trên Trời Rơi Xuống Chap 3

Ngày thứ hai, trong tiết, Nam ngồi ở bàn cuối cùng trong góc lớp, bên cạnh cô là Quý đang nằm ngủ mê mệt, bên cạnh nữa là Thanh đang hớ mặt ngó lên trên bảng nhưng ý thức lại bay đi đâu rồi.  Trường trung học này khác với đa số những trường khác bởi vì thay vì một bàn chỉ có hai học sinh, trường cô lại mua những chiếc bàn rất dài dành cho ba đến bốn người ngồi.  Nam liếc mắt nhìn hai người bạn ngồi cùng bàn với mình rồi lại phóng mắt nhìn lên trên.  Lớp 11A1 có hai dãy ngồi, mỗi dãy có sáu bàn, mỗi bàn có bốn học sinh, hoặc là ba như bàn cô. Tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn lên trên bảng.  "Khi nào cô đến nhớ gọi tao dậy."  Quý he hé mắt nhìn Nam, thấy quay nhầm mặt thì uể oải nghiêng mặt sang bên Thanh, lặp lại câu nói vừa nãy.  "Khi nào cô đến nhớ gọi tao dậy."  "Tao đang bận lắm, mày đi mà nhờ.... Ừm... nhờ..."  Quý mở miệng: "Tên bạn ngồi bên cạnh tao là Nam."  Thanh gật gật đầu, sau khi thoát ra khỏi cơn mơ màng thì cậu ta liền vội vã xé giấy nháp, viết vội một công thức vật lý nào đó mà đến tận bây giờ mới nhớ ra.  "Ừ ừ, đi nhờ Nam đi, tao bận."  Quý vốn đang oải nên lười nói nhiều, lại thương cho thằng bạn bị thầy cô cảnh báo điểm số mấy lần rồi nên cũng không làm phiền Thanh nhiều hơn nữa, quay đầu sang bên cạnh, đôi mắt cậu chăm chú ngước lên Nam.  "... Tôi sẽ gọi." Nam không quen bị nhìn chằm chằm như vậy nên đối với ánh mắt mong chờ ấy của Quý, cô không thể chống cự lại được lâu.  "Cảm ơn mày nhiều nha."  Quý lúc này mới an tâm ngủ tiếp. Nhưng nằm còn chưa được bao lâu, một cái gáy sách đã đập thẳng vào giữa đỉnh đầu của cậu.  "Quý ngủ ngon nhỉ? Ghi sổ đầu bài nhé?"  "Em có ngủ đâu cô? Em chỉ là đang nhắm mắt thôi mà."  Quý nhe ra đôi hàm răng trắng lóa của mình cười cười với cô giáo dạy sử. Chờ khi cô hừ lên một tiếng rồi quay trở lại bàn giáo viên, cậu ngay lập tức quay phắt sang bên Nam, lườm mắt.  "Sao mày không gọi?!"  Nam nhún vai, khuôn mặt thành thật.  "Tôi đang định gọi nhưng không kịp."  Thật thà quá cơ đấy.  Quý xuỳ một tiếng, ra hiệu đã cho Nam vào trong danh sách đen của mình rồi gom mấy chiếc bút bi đang nằm ngổn ngang ở trên bàn, lật quyển vở ghi bài "trắng hơn cả tuyết" để dò xem mình đã ghi bài được đến đâu rồi.  Chẳng biết là do cậu nhìn nhầm hay đúng thật là như vậy, một bên khoé miệng của Nam khẽ nhếch lên. Cô cười nhạo cậu đấy à?  Không, thực ra nếu nói đó là cười thì cũng không phải cho lắm.  Cái cong môi ấy gượng gạo và lúng túng, cứng nhắc và chỉ diễn ra trong vỏn vẹn một nửa giây rồi lại hạ xuống (nếu như không phải đúng lúc ấy cậu quay sang nhìn cô thì gần như đã chẳng thể phát hiện ra được). Đến cả cười cũng không biết phải diễn đạt như thế nào, môi cong lên chưa được hai giây đã sụp xuống. Cứ như Nam chưa từng cười trước đây vậy. Đã quá lâu rồi cô không cười nên cũng đã quên mất cách làm thế nào để thể hiện được sự vui vẻ?  Quý chớp mắt nhìn lên khuôn mặt lạnh tanh như băng đá nghìn năm không tan chảy ấy, trong đầu rối rắm trước những suy nghĩ của mình.

3
BinhWibu
{{$t('finalReply')}}: 2025-12-09 00:36
3
Lv1
BinhWibu
· tháng trước
Bạn Cùng Bàn Từ Trên Trời Rơi Xuống Chap 2

Tiết học bắt đầu, thầy giáo dạy toán bước vào trong lớp học. Với không một tiếng báo trước, thầy cầm phấn lên rồi kẻ năm cột dọc hoàn hảo ở trên tấm bảng đen, chia thành bốn phần bảng bằng nhau. Lũ học sinh ở dưới lớp tá hỏa nhìn thầy Tiến phẩy phẩy tờ danh sách lớp được kẹp ở trong sổ đầu bài, ngón tay giữa đẩy đẩy cái gọng kính đen ở trên sống mũi lên cao.  "Tôi bắt đầu gọi nhé."  "Thôi chết!"  Thanh hét thầm một tiếng, theo xu hướng của những bạn học sinh khác xung quanh mà hạ thấp người xuống hết mức có thể, mong sao tránh thoát được khỏi tầm ngắm hình viên đạn của vị giáo viên đang đứng ở trên bục cao.  "Sao thầy kiểm tra mà chẳng nói trước gì thế?"  "Ai lên bảng đầu tiên sẽ làm bài số 12 ở trong sách bài tập."  Quý cầm quyển sách giáo khoa lên che mặt, vội vội vàng vàng huých vào khuỷu tay của Thanh.  "Bài mà thầy vừa đọc là bài nào thế? Nó ở trang mấy vậy?"  "Cái bài này tuần trước thầy có nói rõ rồi mà? Ở trong sách bài tập ấy, mở ra!"  "Anh Quý! Lên bảng!"  Quý bặm môi rồi vuốt thẳng vạt áo sơ mi xuống, giật lấy quyển sách bài tập mà Thanh đang cầm rồi lững thững bước lên bảng.  Trong khi thầy Tiến đang nhắm thêm hai đứa khác nữa, Quý điên cuồng quay đầu xuống dưới để xin sự trợ giúp.  "Trang mấy thế? Trang mấy?"  Trong lúc bọn họ đang điên cuồng giao tiếp ánh mắt với Quý, thầy Tiến đã hắng giọng, nạt.  "Xoay ngang xoay dọc gì thế hả? Tôi chỉ chia điểm của trò ra làm mười bây giờ."  Thầy Tiến lườm nguýt Quý khiến cho sống lưng cậu dựng đứng, khuôn mặt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết bắt đầu giải một trong hai bài toán khó nhất trong toàn nội dung học có trong sách. Còn lại duy nhất một ô trống nữa, hai người lên bảng tiếp theo đã bắt đầu cầm phấn rồi viết lời giải. Ai cũng biết bài tiếp theo mà thầy gọi lên là bài tập khó thứ hai ở trong sách bài tập, đến cả lớp phó học tập là Vi cũng phải băn khoăn mãi với con số kết quả không hề đẹp một chút nào.  Cảm nhận được tầm nhìn của thầy giáo đặt lên người mình, Vi khẽ co rúm cả người lại, trong đầu thầm lẩm bẩm "chết rồi chết rồi".  Bất ngờ thay, người mà thầy điểm tên lại không phải là cô ấy.  "Em." Thầy chỉ về phía Nam. "Em lên làm câu tiếp theo thử xem."  Hiếm khi nào mọi người lại ồ lên như vậy. Đến cả Nam cũng rất đỗi kinh ngạc, cô không nghĩ thầy Tiến lại chú ý đến mình. Nam liếc qua đề bài câu cuối cùng rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, không nhanh không chậm bước lên bục giảng, cầm một cục phấn trắng rồi bắt đầu cử động cổ tay. Từng nét chữ ngay ngắn, thẳng hàng của cô đè lên tấm bảng đen, giống như số ở trong đầu cứ thế tự tuôn ra, cô chỉ mất một lúc để suy nghĩ rồi viết ra lời giải của mình. Tiếng lạch cạch của đầu phấn va chạm với nền bảng không dứt chút nào, chỉ đôi khi Nam mới dừng lại để ngó đầu nhìn những giả thiết trong đề bài hay nhẩm tính cái gì đó. Đến cả Quý cũng gõ tay trên cằm, ánh mắt hơi nheo lại nhẩm tính theo cô. Chưa đến mười phút, một bài toán khó đã được giải ra đầy đủ ở trên bảng.

2
BinhWibu
{{$t('finalReply')}}: 2025-12-07 23:15
2
Lv1
BinhWibu
· tháng trước
Bạn Cùng Bàn Từ Trên Trời Rơi Xuống

Chap 1:
Khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi trước khi phần thi cuối cùng của chung kết Đường lên đỉnh Olympia diễn ra. Nam ngồi ở trong phòng chờ, lặng lẽ vặn một chai nước khoáng để uống rồi dùng tay, quệt những vệt mồ hôi nhễ nhại đang trượt dài ở hai bên sườn má trắng trẻo. Cô nhìn những đám đông cổ vũ ở bên ngoài khán đài, đôi mắt hạnh nhân không có lấy một tia cảm xúc, nâng chai nước uống thêm một hụm nữa rồi lại xoáy nắp chai vào.Bỗng từ bên ngoài cửa phòng chờ vang lên những tiếng bước chân thong thả. Giống như chẳng để tâm tới ánh mắt đang nhìn mình chòng chọc của Nam, người đó kéo ghế rồi ngồi phịch xuống ở bên bàn đối diện. Qua cái áo polo in biểu tượng của cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia mà cậu ta đang mặc, cô biết rằng cậu ta cũng là một trong những thí sinh đang tham gia phần thi chung kết cùng với mình.
Nam không có thói quen ghi nhớ những gương mặt xa lạ, nhưng người này cô lại có ấn tượng đặc biệt hơn một chút. Cậu ta rất đẹp trai, rất trắng, rất cao khỏe... và đặc biệt là mông rất to nữa.Tên của cậu ta là gì nhỉ? À cô nhớ rồi.Là Quý, người có cùng số điểm 165 với cô, số điểm cao nhất hiện tại, và cả cô và cậu ta đều chắc suất sẽ được giải rất cao. Cậu ta đáng lẽ ra đang phải ở cùng với người quen của mình như những người khác, nhưng thay vào đó lại đến gặp riêng cô trong lúc căn phòng vắng vẻ như thế này, chắc là đang có đôi lời muốn "nhắn nhủ" đây nhỉ?Nam nhận ra Quý cứ nhìn mình chằm chằm, rồi sau đó bất chợt toét miệng cười, để lộ ra một cặp răng nanh trắng sáng."Xin chào, lần đầu gặp nhau, tôi rất vui vì hôm nay được cùng cậu tham gia cuộc thi này. Hiếm lắm tôi mới thấy có nữ vào được chung kết đấy, còn có số điểm cao nhất nữa. Cậu đúng là giỏi quá!"Nam thờ ơ nhìn Quý: "Cậu có gì thì cứ nói thẳng ra đi.""Uầy... đúng là tôi có lời muốn nói với cậu. Thật ngại quá... Ha ha ha." Quý cười lên, vừa đưa tay gãi gãi ra sau đầu, điệu bộ và dáng vẻ vô cùng thản nhiên."Chuyện là... tôi hiện đang cảm thấy rất buồn ngủ, vì thế nên cậu nhường phần thắng sớm cho tôi được không? Cậu không biết đâu chứ tôi đang gấp lắm, không được ngủ kịp thời thì cả người nó cứ run lên lẩy bẩy, chẳng làm được gì ra hồn ấy. Dù sao thì đến cuối cùng tôi vẫn sẽ là người thắng cuộc mà thôi, cần gì phải kéo dài thời gian cho nó phí?"Giọng điệu của cậu ta nghe vô cùng nhả nhớt. Rõ ràng là đang muốn trêu ghẹo học sinh nữ duy nhất lọt vào vòng chung kết này. Nam đưa mắt nhìn lên Quý, trong ánh mắt bén lên một tia giễu cợt. "Ái chà, nói như thế thì hẳn cậu đang rất vội nhỉ?""Đúng thế, tôi vội lắm, chỉ muốn thi nốt cho xong rồi về nhà...""Thực ra thì tôi cũng đang có việc vội, cần về sớm. Mà việc vội này của tôi có lẽ còn quan trọng hơn cả việc của cậu đấy.""Là gì thế?" Quý chớp chớp mắt nhìn Nam, thấy biểu cảm của cô vẫn vô hồn như một mặt hồ bị đóng băng, dù cho gió có gầm gào dữ tợn như thế nào cũng không thể khiến cho làn nước dậy sóng."Tôi cần đi vệ sinh nặng, thế có được tính không?"


2
BinhWibu
{{$t('finalReply')}}: 2025-12-06 23:51
2
Lv1
Tuan_Minh95
· tháng trước
Anh yêu, anh đừng chạy! Phần 2

Ba tháng trước còn vì chứng minh năng lực của mình mà chủ động xin đến thành Lân An, làm sao hôm nay lại gọi cho hắn?Ninh Khả nở nụ cười tươi rói: "Anh hai, anh đã từng nói, nếu như gặp được thứ mình thích, phải đoạt lấy nó bằng bất cứ giá nào, không phải sao?"Ninh Viễn: "Đúng thế."Ninh Khả: "Bây giờ em gặp được, em nhất định phải giữ lấy nó."Ninh Khả bởi vì gia tộc mà có rất nhiều người theo đuổi, chỉ là gia tộc không cần cô phải liên hôn.Cô chưa bao giờ nói cho Sở Ngôn biết, cô thích phải hắn cũng không phải vì hắn theo đuổi cô.Thật ra người yêu trước là Ninh Khả.Cô biết hắn thích mẫu người như thế nào, dù sao các cô gái hắn theo đuổi đều có những đặc điểm đó.Thông minh, dịu dàng, kiều tiếu, khéo hiểu lòng người.Hắn muốn truy đuổi, cô sẽ trở thành con mồi hắn thích.Cô vẫn nghĩ mình đặc biệt hơn, cô có thể lợi dụng thời gian này bắt lấy trái tim của chồng tương lai, nhưng cô lầm, thanh niên quá hư, quá phong lưu, một tháng trôi qua, hắn đã chán ngán, cô không bắt được con tim hắn, lại làm mình lún càng sâu.Thế thì cô chỉ có thể giam hắn lại.>>>Khoảng hai tuần sau<<<Sở Ngôn mặc một bộ âu phục màu đen, dắt tay cô bạn gái mới đến bữa tiệc nhỏ của Ninh Khả.Ninh Khả để tránh Sở Ngôn nghi ngờ nên tổ chức tiệc sinh nhật cũng không lớn.Thanh niên kì thật còn có một tiêu chuẩn chọn bạn gái nữa, đó là: Gia thế không thể vượt qua hắn.Chứ không ai vì yêu sinh hận thì hắn có mà chết.Ninh Khả vốn đến thành Lâm An để rèn luyện, trừ những người nắm quyền của thành Lâm An, chẳng ai biết được thân phận thật sự của cô.Ninh Khả nhìn thanh niên tuấn mỹ, si mê quyến luyến không thôi.Trong bữa tiệc chỉ có người của Ninh Khả, ngay cả cô bạn gái của Sở Ngôn cũng là do cô sắp xếp từ trước, cô rất rõ khẩu vị của thanh niên, an bài một mục tiêu cũng không khó.Giống như việc Sở Ngôn không nghĩ đến Ninh Khả có thể đã thích hắn từ trước rồi, hắn cũng sẽ không nghi rằng cô bạn gái là ai đó sắp xếp.Dù sao ai sẽ cố tình làm thế cơ chứ? Nếu gia thế lớn hơn hắn thì hoàn toàn có thể mạnh bạo, không cần dùng âm mưu, gia thế bé hơn lại không có quyền lực làm vậy.Sở Ngôn làm sao nghĩ cũng sẽ không ngờ đến việc có người như Ninh Khả.Yêu thích lớn nhất là nhìn con mồi từ từ sa vào lưới, thay vì dùng gia thế ép người, cô càng thích dùng âm mưu hại người.Nhìn thanh niên vô tri vô giác từng bước đi vài bẫy rập làm cô thích thú.Hôm nay Ninh Khả sẽ không để bất cứ vấn đề gì xảy ra.Ninh Khả nhìn thanh niên dắt tay thiếu nữ bên cạnh, đi từng bước đến trước mặt cô, nhìn hắn đưa món quà đến trước mặt cô, mỉm cười ngả ngớn nói: "Chúc mừng sinh nhật."Thanh niên tự nhiên như thế, hắn thậm chí không để ý việc cô là bạn gái cũ.Ninh Khả cũng mỉm cười, ánh mắt đen tối không rõ, cô đặt món quà sang một bên rồi mới lấy hai li rượu mà người phục vụ đưa tới, đưa một li cho Sở Ngôn: "Cảm ơn."

0
Lv1
Tuan_Minh95
· tháng trước
Anh yêu, anh đừng chạy! Phần 1

Trong căn nhà nhỏ phía Tây thành phố."Chúng ta chia tay đi." Thanh niên tùy ý dựa vào chiếc ghế sau lưng, nhìn thiếu nữ trước mặt, nói một cách nhẹ nhàng bâng khuâng.Thiếu nữ nhìn người yêu, nước mắt tràn khóe mi, cả người run run, hỏi: "Tại sao?" (đang diễn kịch)Sở Ngôn chống cằm, lười biếng nhìn Ninh Khả: "Chúng ta không hợp nhau."Đôi mắt của Sở Ngôn rất đẹp, là một đôi mắt đào hoa, nhìn ai đều khiến người ta có cảm giác nhu tình như nước, nói trắng ra là nhìn một củ khoai tây cũng có vẻ thâm tình bất hối.Ninh Khả rất thích cặp mắt này, cô cảm nhận được tình yêu của thanh niên từ nó, nhưng bây giờ, lời nói của thanh niên tuyệt tình như thế, Ninh Khả chưa bao giờ rõ ràng rằng, hắn không yêu cô, chưa từng.Ninh Khả biết ngày này rồi sẽ đến, thanh niên quá phong lưu, trước cô, hắn thậm chí đã có hơn chục người bạn gái, mỗi lần đều chỉ duy trì 1 tháng.Con người luôn mang tâm lí may mắn, Ninh Khả cũng thế, cô cho rằng bản thân là đặc biệt, nhưng khi thời gian 1 tháng sắp đến, cô lại cảm nhận được thanh niên đã hết kiên nhẫn với cô.Điều đó đặc biệt rõ ràng.Ninh Khả đột nhiên nở nụ cười, đôi mắt dần dần nhuộm đầy bóng tối: "Em đồng ý chia tay, nhưng cho dù thế, anh cũng phải tham gia sinh nhật 20 tuổi của em đấy nhé, chúng mình không làm người yêu được thì cũng phải làm bạn."Sở Ngôn không có nghĩ nhiều, hắn quá quen với quy trình chia tay thế này cho nên dễ dàng đáp ứng.Hắn sẽ chẳng ngờ được, cô bạn gái cũ yêu kiều này của hắn đáng sợ nhường nào.Gia đình của Sở Ngôn khá giàu có, cha hắn dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, đặc biệt coi trọng ích lợi.Mẹ Sở Ngôn từng giúp cha hắn lúc nghèo khó, vẫn một mực theo ông đến giờ.Sở Ngôn có dung mạo rất giống cha hắn lúc còn trẻ, hơn nữa kế thừa cả tánh phong lưu bạc tình của cha.Nhưng hắn không bao giờ lên giường với ai, hắn ghét con riêng, bởi vì cha hắn có một đám con riêng suốt ngày nhòm ngó gia sản của hắn.Đối với Sở Ngôn, Ninh Khả chỉ là một cô gái bình thường trong muôn vàn cô bạn gái của hắn, chỉ là khí chất đặc biệt xuất chúng một chút, ngoài ra chẳng có gì.Hơn nữa, hắn chỉ chơi trò tình cảm, chưa bao giờ thật sự lên giường, hắn cũng không sợ có nữ nhân nào sẽ điên lên trả thù, hắn nhận rõ được rằng, con người chỉ đánh bạc hết thảy khi đã tuyệt vọng.Với lại, chỉ nói chuyện yêu đương, không lừa tiền lừa sắc, vì lẽ gì mà điên lên?Bạn gái thôi mà, thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, lại đâu ảnh hưởng đến việc lấy vợ gả chồng.Ninh Khả nhìn theo bóng dáng Sở Ngôn đi xa, mặt mày dần quy về lạnh lùng.Cô móc điện thoại giấu kín đã lâu ra, bật nguồn lên, sau đó bấm gọi một người được đặt là "Anh hai".Người bên kia tiếp điện thoại rất nhanh, bên tai truyền đến tiếng nói trầm thấp hơi mang ý cười của nam nhân: "Sao? Công chúa nhỏ có chuyện gì à?"Ninh Viễn cũng rất bất ngờ, cô em út này của hắn được sủng ái kiêu căng ngạo mạn, có chuyện gì đều tự mình giải quyết, rất ít cầu anh trai muốn điều gì, cũng rất thiếu khi chủ động liên lạc.

0
【Xin tài nguyên】 Có thể gửi một số tiểu thuyết mạng không? Như thể loại vô hạn, ví dụ như "Vô Hạn Kinh Hoàng" chẳng hạn???

Như tiêu đề ~~~~~~ XD

0
Lv1
法外狂兔
· tháng trước
Trích đoạn nguyên tác của "Wolf and Spice"


Cảnh thứ nhất

1. Lawrence là một thương nhân du lịch đi khắp nơi, anh ta hoàn toàn không tin vào giáo lý của giáo hội. Tuy nhiên, nói về mức độ mê tín hay niềm tin, anh ta còn hơn cả những nông dân. Bởi lẽ, sau khi vất vả vượt qua núi đồi để đến thị trấn, anh ta thường xuyên gặp phải tình cảnh giá hàng hóa giảm mạnh. Không có gì lạ khi anh ta trở nên mê tín hay bám víu vào niềm tin.

2. Nếu không nhanh chóng bán đống da cừu chất đống trên bến thành tiền mặt, anh ta sẽ không kịp thanh toán khoản vay mua hàng hóa ở nơi khác.

3. Lawrence cũng có giấc mơ mà mọi thương nhân du lịch đều ấp ủ, đó là sau khi tích lũy đủ tiền, sẽ mở một cửa hàng ở một thị trấn nào đó. Tuy nhiên, ngày giấc mơ đó thành hiện thực vẫn còn xa vời.

4. Chỉ cần liên quan đến tiền bạc, điều đó khiến anh ta bình tĩnh hơn cả việc cầu nguyện trong nhà thờ. Lawrence nhanh chóng lấy lại tâm trí bình thường.

5. Do biến động giá trị tiền tệ quá lớn, các thương nhân du lịch thường đổi tiền kiếm được thành hàng hóa mang theo người. Thanh kiếm ngắn bằng bạc là một trong những vật phẩm đó. Bạc là kim loại của thần linh, có thể đánh bại mọi yêu quái.

6. "Quê hương của ta - Rừng Yoitsu. Ta không nhớ đã rời quê hương bao lâu rồi... nhớ về quê quá." Nghe câu "quê hương sinh ra", Lawrence giật mình và nhìn chằm chằm vào gương mặt bên cạnh của Holo. Bản thân Lawrence cũng như đã từ bỏ quê hương, kể từ khi bước vào hành trình buôn bán, chưa một lần trở về. Dù Lawrence chỉ có những ký ức xấu về quê hương như nghèo khó và chật hẹp, nhưng khi ngồi một mình trên ghế lái, bị bao trùm bởi cảm giác cô đơn, anh vẫn nhớ về quê nhà. Nếu Holo thực sự là Holo, cô đã rời quê hương hàng trăm năm, và lại bị khinh miệt ở nơi cô dừng chân lâu dài. Vì vậy, không khó để đoán được cảm giác nhớ quê của Holo.

7. Là một thương nhân, phải có dũng khí không sợ thần linh, và thái độ thận trọng đến mức nghi ngờ cả những người thân thiết.


Cảnh thứ hai

Hầu hết các loại cây trồng đều sinh trưởng tốt và cho quả ngọt khi được trồng trên mảnh đất phù hợp. Những cây lúa mì đó sẽ nhanh chóng héo úa, đi cũng vô ích. Holo hơi kéo cao áo khoác để lộ khuôn mặt, rồi kiêu hãnh nói: "Nếu mặt bị bỏng, đó cũng là của ta. Giống như đôi tai và cái đuôi của ta, đều là bằng chứng độc nhất vô nhị." "Khi mua muối ở Yoren, tôi không trả tiền ngay. Tôi bán lượng lúa mì tương đương cho chi nhánh khác của thương hội bán muối ở một thị trấn khác. Lúc đó tôi không thu tiền lúa mì từ chi nhánh, nhưng cũng không trả tiền muối. Nghĩa là, tôi đã hoàn thành hai giao dịch mà không cần dùng tiền mặt." Đây là hệ thống hối đoái được phát minh bởi các quốc gia thương mại phương Nam cách đây một trăm năm. Khi Lawrence nghe từ sư phụ - một thương nhân du lịch họ hàng, anh đã vô cùng xúc động vì sự tồn tại của hệ thống này. Tuy nhiên, Lawrence mất hai tuần suy nghĩ mới hiểu được sự tinh vi của nó. Hệ thống giao dịch này gọi là hối đoái, được các thương nhân phát minh để thuận tiện giao dịch với người ở các vùng khác nhau. Thương nhân du lịch mới vào nghề chỉ có thể tìm kiếm thông tin từ người khác, bản thân không có thông tin gì để chia sẻ. "Cuộc hành trình chỉ vui nhất trước khi lên đường, chó chỉ đáng sợ nhất khi sủa, phụ nữ chỉ đẹp nhất khi nhìn từ phía sau. Tùy tiện lộ diện sẽ phá hỏng giấc mơ của người khác, việc đó ta không làm." Trong phòng lớn, một thương nhân du lịch trẻ tên là Jeren đã nói chuyện với Lawrence và đề xuất một cơ hội làm giàu. Đó là một loại tiền xu bạc hiện đang lưu hành sẽ sớm được phát hành phiên bản mới với hàm lượng bạc cao hơn. Nếu thông tin này chính xác, dù chất lượng đồng xu cũ kém hơn đồng mới, nhưng vẫn có giá trị tương đương. Tuy nhiên, so với các loại tiền tệ khác, đồng xu mới với hàm lượng bạc cao hơn lại vượt trội hơn đồng cũ. Nghĩa là, nếu biết trước loại tiền nào sẽ phát hành đồng mới, chỉ cần tích trữ lượng lớn đồng cũ rồi đổi sang đồng mới, có thể kiếm lời từ chênh lệch giá. Jeren nói với Lawrence rằng anh ta có thể cung cấp thông tin về loại tiền tệ nào trên thị trường có thể kiếm lời theo cách này. Đổi lại, Lawrence phải chia một phần lợi nhuận cho anh ta. Dĩ nhiên Lawrence không thể tin hoàn toàn lời Jeren, anh biết Jeren cũng đã nói điều tương tự với các thương nhân khác. "Khi nói dối, điểm quan trọng không phải nội dung lời nói dối, mà là lý do vì sao nói dối." "Nếu ngươi không thay đổi, quê hương chắc chắn cũng vậy." Dù còn trẻ, Lawrence tự nhận mình đã trải qua nhiều thăng trầm. Chính vì đã đi khắp nơi, gặp gỡ đủ loại người, tích lũy nhiều kinh nghiệm, anh có đủ tư cách để nói với Holo điều đó. Đối với thương nhân du lịch, kể cả những người bỏ nhà ra đi vì tức giận, việc coi trọng quê hương là điều đương nhiên. Ở nơi đất khách, chỉ có đồng hương mới là chỗ dựa an toàn. Jeren không thể chỉ dựa vào thỏa thuận miệng với Lawrence mà tiết lộ toàn bộ thông tin; và Lawrence cũng không thể trả trước tiền đặt cọc cho Jeren. Cách duy nhất để kiếm tiền ổn định trong buôn bán là giảm thiểu thua lỗ.



3
法外狂兔
{{$t('finalReply')}}: 2025-12-03 11:58
3
Lv3
Dornaa
· tháng trước
Từ tiểu thuyết đến truyện tranh - Những "kiệt tác" chuyển thể mà bạn đã bỏ lỡ

Trong thế giới 2D, light novel giống như một hạt giống, còn manga và anime là những bông hoa nở ra từ đó. Nhiều người bắt đầu với anime, nhưng để thực sự hiểu sâu về một tác phẩm, thường phải bắt đầu từ tiểu thuyết. Hôm nay, tôi đã tổng hợp một số tác phẩm tiêu biểu "đầu tiên là tiểu thuyết, sau trở thành kiệt tác", cùng mọi người nhìn lại hành trình từ chữ viết đến hình ảnh.


《Re:Zero - Bắt đầu lại ở thế giới khác》

Trải nghiệm manga: Cốt truyện chặt chẽ, hình ảnh có sức ảnh hưởng mạnh, đặc biệt là khoảnh khắc "Quay ngược tử thần", bầu không khí được đẩy lên cao trào.

Sức hấp dẫn của tiểu thuyết: Miêu tả chi tiết hơn về những giằng xé nội tâm của Subaru, sự đau khổ, tuyệt vọng và hy vọng đan xen, đọc tiểu thuyết sẽ càng thấy xót xa cho Subaru.

Easter egg: Nhiều manh mối trong manga bị lược bỏ, chỉ có fan tiểu thuyết mới có thể hiểu trọn vẹn.



《Chỉ mục ma thuật》

Trải nghiệm manga: Thiết lập công nghệ của Học viện Thành phố rất trực quan, thiết kế nhân vật có sức hút.

Sức hấp dẫn của tiểu thuyết: Bối cảnh đồ sộ và phức tạp, đặc biệt là sự đối lập giữa khoa học và ma thuật, chỉ có đọc tiểu thuyết mới thấy trọn vẹn.

Tâm sự fan: Nhiều người nói "anime chỉ là món khai vị, tiểu thuyết mới là bữa chính".


《Vô Nghề Chuyển Sinh: Sang thế giới khác tôi sẽ cố gắng hết sức》

Trải nghiệm manga: Phong cách vẽ đẹp, biểu cảm nhân vật sống động, quá trình trưởng thành trực quan.

Sức hấp dẫn của tiểu thuyết: Chi tiết phong phú hơn, quá trình trưởng thành của nhân vật chính Rudeus có sức thuyết phục hơn. Tiểu thuyết khiến toàn bộ thế giới khác từ bản đồ đến chủng tộc trở nên sống động hơn.


Light novel là nguồn cội, manga là cây cầu, anime là ngọn lửa lan tỏa. Ba yếu tố bổ trợ cho nhau, nhưng nếu muốn thực sự đắm chìm vào thế giới quan và nội tâm nhân vật, tiểu thuyết thường mới là câu trả lời cuối cùng.

Tôi chỉ giới thiệu ba tác phẩm ở đây, trong lòng các bạn còn có những tác phẩm nào "đầu tiên là tiểu thuyết, sau trở thành kiệt tác"? Hãy bổ sung ở phần bình luận bên dưới hoặc chia sẻ trải nghiệm "vào hố" của bạn - xem mọi người bắt đầu từ chữ viết hay bị thu hút bởi hình ảnh.



0
Lv1
FiveHlack
· tháng trước
「Cập nhật liên tục」 Kẻ Săn Quỷ: Sự Trỗi Dậy Của Báo Thù

Nơi từng được gọi là rừng rậm Tan'aan, sau khi bị các bộ tộc Orc cướp phá và quỷ dữ tàn phá, đã trở thành một vùng đất cằn cỗi như thế này. Những vết nứt trên mặt đất và những cồn cát nóng bỏng gần như tạo nên toàn bộ địa hình của bán đảo, không ai có thể tưởng tượng được nó từng được bao phủ bởi những khu rừng cổ đại rộng lớn, cũng không ai nghĩ rằng nó từng tràn đầy sức sống. Giờ đây, bầu trời nơi này luôn phủ đầy những đám mây dày đục màu cam, trong không khí luôn thoang thoảng mùi năng lượng tà ác nóng rực và mùi lưu huỳnh hăng nồng. Mặt trời ở đây dường như không bao giờ lặn, nóng như địa ngục, những người đi qua nơi này thích gọi nó là "Bán đảo Địa Ngục Lửa".

Không ai muốn ở lại nơi này, ngoại trừ những kẻ hành hương điên cuồng, những tay buôn lậu, những kẻ giết người hàng loạt, họ có thể mạo hiểm sống ở đây một thời gian.

Chỉ có quỷ dữ mới coi đây là một nơi tốt đẹp.

Korgana Sunbloom là một tên trộm chuyên nghiệp. Hắn bị bắt khi đang lên kế hoạch đánh cắp viên kim cương ma thuật tinh khiết to bằng nắm tay của nữ bá tước, sau đó bị lưu đày đến Outland. Sau khi bị viên cai ngục ném vào cổng dịch chuyển, hắn lờ đờ theo những kẻ nhặt rác đi qua đầm lầy Zangar, đến Nagrand, và cuối cùng là thành phố Shattrath. Korgana Sunbloom cũng là một kiếm sĩ tài năng. Trước khi bị bắt, hắn từng dùng thanh quân đạo trên thắt lưng để cắt cổ nhiều kỵ sĩ trang bị đầy đủ. Dĩ nhiên, đó không phải là chiến tích tốt nhất của hắn. Vì vậy, khi lang thang trong khu ổ chuột của Shattrath, hắn được một người của phe Aldor phát hiện trong một cuộc ẩu đả. Gần đây, với tư cách là gián điệp của Aldor, hắn được cử đến khắp Outland để thực hiện nhiệm vụ trinh sát và theo dõi. Hiện tại, hắn đang được giao nhiệm vụ theo dõi một đội quân chịu trách nhiệm hộ tống bảo vật của Vua Mặt Trời Kael'thas Sunstrider trên Bán đảo Địa Ngục Lửa.

Korgana đã ở lại vùng đất chết chóc này được ba ngày hai đêm. Bánh mì trong túi của hắn đã hết từ lâu, nước cũng chỉ còn lại chút ít. Theo thông tin hắn nghe được, sẽ có một đội quân Blood Knight hộ tống một bảo vật bí ẩn đi qua vị trí của hắn để đến bến cảng, sau đó lên thuyền đến vùng Void Storm. Nhưng ba ngày đã trôi qua, nhiệm vụ của hắn vẫn chưa có tiến triển. Thực tế, trong ba ngày hắn rình rập, không chỉ đội quân của Kael'thas không xuất hiện, mà ngay cả một người qua đường cũng không có. Sinh vật sống duy nhất đi qua trước mắt hắn, mấy con thằn lằn cát vảy xanh, đã trở thành protein lấp đầy dạ dày của hắn. Nếu tiếp tục ở lại, hắn sẽ phải ăn kiến để sống qua ngày. Đây là ngày cuối cùng, hắn thầm thề, nếu khi mặt trời lặn hôm nay mà vẫn không thấy một bóng người, hắn sẽ lập tức quay về, xé đầu cái tên Broken có hàm răng hô kinh tởm đã bán tin giả cho hắn.

Tên trộm cựa mình khỏi lớp cát nóng rát, định đứng dậy về trại ngủ một chút. Thực ra cái trại đơn sơ kia cũng chẳng mát mẻ hơn là bao, mọi nơi trên Bán đảo Địa Ngục Lửa đều nóng như nhau. Mấy ngày qua, hắn chỉ duy trì giấc ngủ tối thiểu, ngay cả lớp da dày nhất cũng khó lòng cách nhiệt khỏi hơi nóng từ mặt đất. Nhưng ít nhất ở đó có một tảng đá che được ánh sáng, giúp đôi mắt đã chịu ánh sáng chói chang lâu ngày của hắn được nghỉ ngơi, cùng một bụi cây nhỏ có thể che giấu hình dáng cơ thể bất cứ lúc nào. Khi hắn đứng dậy, hắn thoáng thấy một tia sáng lóe lên từ vách đá của hẻm núi phía xa. Bản năng nhạy bén của một tên trộm mách bảo hắn rằng thứ ánh sáng đó chỉ có thể đến từ đồ trang sức của những quý tộc ăn mặc lộng lẫy. Hắn đưa ống nhòm một mắt lên mắt phải, đôi tai nhọn dài của hắn rung nhẹ theo nhịp thở sâu. Bản năng của hắn không sai, đó là một đội quân gồm quỷ dữ, Naga và Blood Elf. Khi đội quân tiến lại gần, hắn nhìn thấy mấy con Naga đi đầu đang trong tình trạng mất nước nghiêm trọng, trông chúng giống như cá khô, rất buồn cười. Korgana thậm chí đã ngửi thấy mùi tanh khó chịu tỏa ra từ chúng. Hắn luôn ghét ăn cá, phần lớn là do lũ Naga. Ở giữa đội quân là hơn chục Blood Elf mặc áo giáp đỏ sẫm, dẫn đầu là một quý tộc mặc áo giáp lộng lẫy. Họ đang bảo vệ một chiếc hộp nhỏ lơ lửng, có lẽ bảo vật nằm trong đó. Korgana nhìn kỹ hơn, trên chiếc hộp lơ lửng một viên ngọc màu xanh, chắc chắn đó là viên ngọc dò tìm. Bất kỳ sinh vật nào không được nhận diện đến gần đều sẽ kích hoạt báo động. Bên cạnh những Blood Elf là bốn con quỷ vệ binh và một pháp sư. Nếu báo động kích hoạt, có lẽ ngay giây tiếp theo hắn sẽ bị bốn chiếc rìu lớn của lũ quỷ vệ binh xé xác.

May mắn thay, nhiệm vụ của Korgana không phải là đánh cắp bảo vật đó, mà chỉ cần theo dõi và báo cáo động thái. Hắn lấy ra một viên pha lê định vị phép thuật, thứ do một người của Aldor giao cho hắn, có tác dụng cảm nhận và đánh dấu vị trí của quỷ dữ. Giờ hắn chỉ cần ghi lại hành trình của đội quân này, sau đó về báo cáo. Korgana lấy pha lê ra, bật chế độ ghi chép. Hắn lại đưa ống nhòm lên nhìn đội quân, đột nhiên phát hiện ra có một người đang ẩn mình trong đội hình. Người này đi ở cuối đội, ẩn trong bóng tối của con quỷ vệ binh khổng lồ, toàn thân được bọc trong một chiếc áo choàng đen rách rưới. Ở vị trí đầu, có một cặp sừng đen cong vút nhô ra từ áo choàng. Chân của nó không phải dạng xương ống thẳng như động vật đứng thẳng, mà có cấu trúc cong ngược giống dê, bàn chân là một đôi móng guốc. Vai nó khá rộng, có lẽ là giống đực. Korgana đoán đây có lẽ là một con Satyr đực.

Satyr là một loài quỷ dữ xảo quyệt và độc ác, chúng rất giỏi ngụy trang, ẩn mình bên cạnh con người để thực hiện những hành động kinh dị như mê hoặc hoặc ám sát. Một đội quân có theo một tên trộm là chuyện rất bình thường, vì vậy Korgana không quá để ý đến gã bí ẩn mặc áo choàng kia. Khi hắn lại cầm viên pha lê định vị lên, hắn thấy gã mặc áo choàng dừng bước. Gã ngẩng đầu lên một chút, khuôn mặt hoàn toàn bị che khuất bởi bóng tối của áo choàng, không thể nhìn rõ biểu cảm. Nhưng Korgana vẫn có cảm giác gã ta đang nhìn về phía mình. Hắn cảm thấy lưng mình hơi lạnh, cảm giác này hắn đã từng trải qua nhiều lần, như khi cắm trại bị một con báo hoa mai theo dõi, khi ngồi trên cành cây bị một con rắn độc nhìn chằm chằm, hoặc... khi bị một con quỷ dữ khóa mục tiêu. Hắn cảm thấy có gì đó không ổn, đối phương rõ ràng đã phát hiện ra sự hiện diện của hắn. Thứ gì đã làm lộ vị trí của hắn? Ánh sáng phản chiếu từ ống nhòm? Không, không phải, đây là thứ hắn đặc biệt nhờ người làm bằng pha lê phép thuật không phản chiếu. Korgana đột nhiên nhìn vào viên pha lê định vị đang rung nhẹ, nó đang tỏa ra năng lượng phép thuật yếu ớt. Giờ hắn chắc chắn rằng chính thứ này đã làm lộ vị trí của mình. Hắn thầm chửi rủa, sau đó đứng dậy định về trại thu dọn đồ đạc bỏ chạy. Trước khi đi, hắn lại đưa ống nhòm lên nhìn về phía đội quân, phát hiện gã mặc áo choàng đã biến mất khỏi đội hình. Hắn không thể xác định gã ta đã đi đâu, xung quanh cũng không thấy nơi nào thích hợp để ẩn nấp. Chỉ có một cách giải thích là đối phương có lẽ đã dùng bột lóe sáng để ẩn mình.

Một đội quân có một tên trộm đi theo là chuyện rất bình thường, Korgana tự an ủi mình như vậy.

Korgana cưỡi một con Talbuk nhẹ nhàng theo sát đội quân từ xa, dựa vào những cột đá và tàn tích để ẩn nấp. Gã mặc áo choàng bí ẩn lúc nãy cũng không xuất hiện nữa. Hắn không chắc đội quân này đã phát hiện ra mình hay chưa, quyết định theo dõi họ thêm một thời gian nữa trước khi họ cố gắng tìm kiếm hắn.

Đội quân gồm Blood Elf, Naga và quỷ dữ này di chuyển không nhanh lắm. Đến tối, họ mới đến được khu tàn tích Draenei được đánh dấu trên bản đồ để dựng trại. Tên trộm cũng dựng trại trên một sườn núi không bị ánh trăng chiếu rõ hình dáng, vị trí này vừa đủ để quan sát tình hình tàn tích bên dưới, dù nửa đêm hắn có thể phải hứng một trận gió cát. Hắn đổ hết chút nước còn lại cho con Talbuk trung thành của mình, con vật này chưa bao giờ bỏ rơi hắn ngay cả trong điều kiện khắc nghiệt nhất. Hắn lấy ra một miếng bánh mì khô nhai vài miếng, ném cho con Talbuk. Lương thực của họ sắp hết, bóng tối là lớp ngụy trang tốt nhất của hắn. Hắn định đợi đêm khuya sẽ mạo hiểm lẻn vào trại của đội quân đó lấy một ít đồ tiếp tế.

Korgana nhịn đói khát chờ mặt trăng lên đến đỉnh đầu. Hắn kiểm tra lại trang bị trên người lần cuối, liếc nhìn con Talbuk đang ngủ, sau đó trượt dọc sườn núi về phía tàn tích Draenei. Túi của hắn đầy bột lóe sáng và thuốc độc, dây đeo vai treo ba con dao găm, trên thắt lưng đeo hai vũ khí. Thanh quân đạo dài là thứ hắn thắng được từ một thủy thủ Sun Sailor trong một ván bài thời trẻ, trên đó được phù phép có thể làm tê liệt thần kinh đối thủ mà không cần tẩm độc. Thanh đoản đao còn lại là thứ hắn lấy được từ một Warden một tháng trước, lưỡi đao dài bằng cẳng tay, trên chuôi có một viên ngọc nhỏ. Chỉ cần xoay viên ngọc, lưỡi đao sẽ tách thành hai, biến thành một lưỡi hái ba cánh. Loại vũ khí này được phù phép để có thể ném ra rồi bay trở lại tay chủ nhân. Thanh đoản đao này được cho là bảo vật của một Night Elf, cũng là vật gia truyền của Warden kia. Vì nó, hắn bị Warden đó truy đuổi suốt một tháng, nhưng đến giờ hắn vẫn chưa trả lại.

2
FiveHlack
{{$t('finalReply')}}: 2025-12-02 22:58
2
{{$t('perpage')}}:
10
20
50
100
{{$t('tiebaProfile')}}
{{$t('tiebaAdmin')}}
{{$t('noModerators')}}
{{$t('candidateShowcase')}}
{{$t('noCandidates')}}
{{$t('tiebaInfo')}}
17
{{$t('postTotal')}}
17
{{$t('todayNewPosts')}}
21370
{{$t('onlineCount')}}
{{$t('tiebaIntroduction')}}
Đắm mình trong thế giới chữ nghĩa, thưởng thức những câu chuyện hấp dẫn.
{{$t('tiebaRules')}}
{{$t('noRulesYet')}}