Gió đêm trên sân bóng lạnh buốt. Bầu trời không một vì sao, chỉ có ánh đèn pha chiếu xuống sân chói lòa. Khoảnh khắc đó, Isagi Yoichi cảm thấy mình như bị nhốt trong lồng. Xung quanh là những gương mặt xa lạ, ba trăm tiền đạo bị ném vào đây, chỉ có người chiến thắng được đi tiếp. Kẻ thua cuộc không chỉ mất một trận đấu, mà là mất đi tư cách trở thành tiền đạo số một thế giới.

Bachira Meguru cười xoà vỗ vai Isagi, nụ cười ngây thơ như trẻ con. Nhưng Isagi hiểu, giây phút sau, cậu ta cũng có thể hạ gục mình. Bởi luật chơi tàn khốc và trực diện - đá bóng trúng người khác, đối phương sẽ bị loại. Mỗi lần chạm bóng trên sân, đều đồng nghĩa với việc đập tan ước mơ của người khác.
Hơi thở gấp gáp, tim đập thình thịch. Isagi nhìn chằm chằm vào quả bóng dưới chân, vô số ý nghĩ lướt qua đầu. Chuyền bóng, hay sút bóng. Chọn hạ gục người khác, hay để bản thân bị hạ gục. Trận đấu loại đầu tiên không cần chiến thuật, không cần hợp tác, chỉ cần tự bảo vệ mình. Như một con thú, đá quả bóng đi, để người khác gục ngã trước.

Ánh đèn kéo dài những bóng đổ trên thảm cỏ. Quả bóng dưới chân lăn, phát ra tiếng sột soạt đều đều. Có người xông tới, ánh mắt đầy hung hãn. Isagi bản năng giữ chặt bóng, cậu cảm nhận được mồ hôi lạnh chảy dọc theo gáy. Đây không phải một trận đấu bình thường, mà là đêm của sự phản bội.
Cậu nhớ lại nụ cười của Bachira. Đôi mắt ấy không chút sợ hãi, chỉ có sự mong đợi thuần khiết, như muốn nói "đá đi, đây mới là bóng đá thực sự". Chân Isagi nhấc lên, nhưng tim đau nhói. Đá trúng người khác, đồng nghĩa với xé nát tương lai của họ. Nhưng nếu không đá, chính cậu sẽ bị xé nát.

Khoảnh khắc quả bóng bay đi, không khí như bị xé toạc. Ai đó ngã xuống, ánh mắt đờ đẫn. Tiếng chuông vang lên bên sân, đó là tín hiệu của sự loại bỏ. Ngón tay Isagi run rẩy, dạ dày co thắt. Nhưng cậu không có thời gian để suy nghĩ, bởi giây tiếp theo, một quả bóng khác đã bay tới. Nhiều người hơn lao vào nó, nhiều bóng người hơn gục xuống.
Đêm này, tình bạn bị xé nát, ước mơ bị chà đạp. Kẻ gào thét, người im lặng. Kẻ cười lớn đá bóng đi, như tận hưởng niềm vui khi hủy diệt người khác. Cũng có kẻ mắt trống rỗng, không dám ra chân, giây sau đã bị trúng bóng và loại. Đêm đầu tiên ở Blue Prison, chính là dạy họ bằng cách tàn khốc rằng, chỉ có giẫm đạp lên người khác, mới có thể tiến xa hơn.

Hình bóng Kunigami Rensuke nổi bật giữa đám đông. Anh ta cao lớn và điềm tĩnh, nhưng động tác lại tàn nhẫn hơn bất kỳ ai. Không chút do dự, anh ta nhắm mục tiêu và sút bóng dứt khoát. Ai đó gục xuống trong đau đớn, nhưng ánh mắt Kunigami vẫn lạnh lùng. Như muốn nói, đây chính là niềm tin của anh ta. Muốn trở thành đỉnh cao, trước hết phải biến đồng đội thành bàn đạp.
Ở phía khác, tiếng cười của Barou Shouei chói tai đến khó chịu. Anh ta như một con thú lao vào bóng, mỗi cú sút đều mang theo sự tàn nhẫn đầy khoái cảm. Khi người khác gục xuống, anh ta còn gầm lên ăn mừng, như thể vừa đạp lên kẻ thù chứ không phải đồng đội. Sự hiện diện của anh ta khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng, như một con sư tử xông vào chuồng, sẵn sàng vồ lấy bất kỳ ai.

Dần dần, số người trên sân giảm đi. Những kẻ thua cuộc bị nhân viên dẫn đi, bóng lưng dưới ánh đèn trông cô đơn đến lạ. Họ cúi đầu, không dám nhìn ai, như vừa đánh mất điểm tựa của cả cuộc đời. Kẻ nghiến răng, mắt đẫm lệ; kẻ quỳ gối trên cỏ, mãi không chịu đứng dậy. Sân bóng càng lúc càng trống trải, mọi âm thanh đều bị khuếch đại. Tiếng thở, tiếng bước chân, tiếng tim đập, như những lời cảnh báo vang bên tai.
Isagi nhìn quanh, cảm thấy không khí ngày càng loãng đi. Những người còn lại đều như thú dữ, ánh mắt hung tợn và tập trung. Mỗi cú sút đều nhanh đến mức không kịp suy nghĩ. Sự loại bỏ không còn là con số, mà là những bóng hình không ngừng biến mất, những ngọn lửa không ngừng bị dập tắt.
Isagi thở gấp, cỏ dưới chân bị giẫm nát. Cậu ngẩng đầu, thấy Bachira vẫn đang cười. Khoảnh khắc đó, cậu chợt hiểu, đối phương không phải đang chờ đợi sự do dự của mình, mà là chờ đợi con người thực sự của cậu xuất hiện. Không phải một tiền đạo trung học hay do dự, mà là một tiền đạo dám phản bội, dám lựa chọn.
Quả bóng bay lên không trung, ánh đèn chiếu rọi quỹ đạo của nó. Sự điềm tĩnh của Kunigami, sự cuồng nhiệt của Barou, sự thuần khiết của Bachira, tất cả đều hòa quyện trong đêm này. Isagi lao lên, trong lòng không còn âm thanh nào khác, chỉ có một câu duy nhất - "Mình không thể gục ngã."
Nhấn vào đọc, xem Isagi trong đêm tàn khốc, bước những bước đầu tiên quyết định.

{{$t('report')}}

Người mới