(Trải nghiệm thực tế của cư dân mạng)
Năm 2013, anh trai tôi, chị dâu, chị gái tôi, anh rể và mẹ chồng của chị gái tôi - năm người cùng gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng trên đường về quê, không ai sống sót.
Cha chồng chị gái tôi đã qua đời trước đó, còn bố vợ anh trai tôi bị xuất huyết não ngay khi vụ tai nạn chưa được giải quyết xong.
Bố mẹ tôi đón cháu gái, cháu trai và cặp song sinh cháu gái về quê sống.
Người gây tai nạn vừa ra tù được một năm, say rượu lái xe. Gia đình họ bán hết tài sản cũng chỉ bồi thường được chưa đầy 200 nghìn, trong khi dì của mẹ chồng chị gái tôi đến nhà tôi gây rối, đòi 30 nghìn.
Lúc đó cháu gái tôi 11 tuổi, cháu trai 3 tuổi, cặp song sinh 5 tuổi. Bố mẹ tôi già yếu, quá đau buồn nên không đủ sức chăm sóc bốn đứa trẻ.
Năm đó tôi 26 tuổi, xuất ngũ được một năm, từ bỏ công việc được sắp xếp để về quê. Tôi nhận lại những vườn cây bị bỏ hoang của người khác, cùng với mấy mẫu đất nhà mình, tổng cộng 15 mẫu vườn cây ăn trái. Hàng ngày ngoài việc trông trẻ, tôi chỉ quanh quẩn trong vườn, gần như cách biệt với thế giới bên ngoài.
May mắn là cháu gái tôi rất ngoan, ngày lễ còn phụ chăm em.
Đầu năm 2014, tôi xin tham gia chính sách khuyến nông thí điểm, yêu cầu phải có trên 90 mẫu đất chuyển nhượng.
Lúc đó nhiều người trong làng bỏ vườn đi làm xa, tôi tìm cách liên hệ, xin chuyển nhượng trả sau, gom đủ 110 mẫu.
Để xin vốn, tôi chi tiêu đủ thứ hết hơn 30 nghìn, mà vốn bị giám sát chặt, mọi khoản chi đều phải qua kiểm duyệt nghiêm ngặt.
Lúc đó tôi tập trung vào cây anh đào trồng ngoài trời, với hơn 70 mẫu cây giống đang phát triển. Nếu không có gì bất trắc, năm 2016 sẽ có thu hoạch.
Năm 2015, dịch ruồi giấm bùng phát, năm đó anh đào trồng ngoài trời của địa phương chúng tôi thất bát hoàn toàn. Giá thu mua vốn trên 10 tệ mỗi cân, năm đó chỉ được các nhà máy nước giải khát, rượu trái cây mua với giá 1 tệ.
Chị và anh tôi mất, tôi không rơi một giọt nước mắt. Không phải vì tình cảm nông cạn, chúng tôi rất thân thiết. Nhưng tôi không dám khóc, sợ nếu khóc thì sự kiên cường giả tạo này sẽ sụp đổ, bố mẹ tôi cũng không chịu nổi, bốn đứa trẻ sẽ tan nát.
Năm đó, ban ngày các nhà máy chở anh đào đi từng xe, đêm đến tôi đối mặt với mấy chục mẫu cây giống trong trang trại, gào khóc.
Cuối thu 2015, tôi xin chuyển đổi dự án nhưng bị từ chối. Ngày nào tôi cũng đến phòng Chấn hưng nông thôn, ngồi cả ngày, theo chân mấy vị lãnh đạo khắp nơi, nói lời ngon ngọt, sẵn sàng quét đường cho họ đi.
Kiên trì hai tháng, cuối cùng được hứa cho một dự án năm 2016. Dù giờ phòng Chấn hưng nông thôn đã giải thể, tôi vẫn coi mấy vị lãnh đạo đó như bậc trên (không có giao dịch tiền bạc).
Năm 2016, tôi xây bốn nhà kính trồng việt quất. Công việc trong nhà kính không nặng nhưng nhiều, một mình không xuể, ngày đêm làm việc dưới ánh đèn.
May có mấy đồng đội trong thành phố, ngày lễ đến phụ giúp, thậm chí đem cả gia đình theo.
Cháu gái, cháu trai và các cháu gái song sinh của tôi đều nhận một đồng đội làm cha đỡ đầu.
Năm này là năm khó khăn nhất, cũng là năm cháu gái ngoan của tôi gặp vấn đề. Vấn đề nằm ở cháu quá ngoan, bị bắt nạt ở trường nhưng sợ gia đình lo nên không nói.
Cháu không chịu nổi, lén ra mộ chị gái và anh rể tôi khóc.
Tôi đến gặp giáo viên, hòa giải với phụ huynh mấy đứa bắt nạt cháu. Một phụ huynh là du côn địa phương, dạng lưu manh điển hình, nói cháu tôi đáng bị đánh, còn dọa đánh cả tôi.
Tôi nổi điên ngay tại văn phòng, mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì tên kia đã bị tôi đánh nép vào góc, lấy ghế che mặt kêu la: "Anh làm gì? Anh định làm gì?"
Nhà trường báo cảnh sát, tôi ở đồn cả ngày lẫn đêm. May có một cảnh sát quen đồng đội tôi nên báo cho họ.
Đồng đội tôi lại là em trai trưởng thị trấn, trưa hôm sau tôi được thả, bồi thường mấy nghìn tệ.
Cũng tốt, từ đó mấy phụ huynh kia không dám bắt nạt cháu tôi nữa.
Năm 2017, nhà kính bắt đầu có lãi, cuối cùng cũng cho mấy đứa trẻ sống khá hơn, không phải mua quần áo rẻ tiền trên mạng hay ăn rau giảm giá ở chợ nữa.
Cùng năm, tôi xin vốn dự án lần nữa, xây thêm năm nhà kính, chuyển từ anh đào sang việt quất trồng ngoài trời.
Năm 2018, bốn nhà kính đầu vào mùa thu hoạch rộ, năm nhà kính sau và vườn ngoài trời cũng có lãi. Có tiền dư, tôi dẫn lũ trẻ đi chơi.
Cùng năm, qua đánh giá của chuyên gia Sở Nông nghiệp, trang trại tôi được chọn làm điển hình địa phương trình lên tỉnh. Sau khi khảo sát, tỉnh công nhận trang trại tôi là đơn vị thí điểm nghiên cứu nông nghiệp cấp tỉnh, không chỉ có vốn mở rộng mà còn được bố trí đội ngũ sinh viên nông nghiệp và chuyên gia hỗ trợ. Trang trại chuyển thành công ty nông nghiệp.
Dù mất quyền tự quyết nhưng thu nhập cao hơn, công việc đỡ vất vả, có thời gian chăm sóc lũ trẻ.
Năm 2019, tôi được bình chọn là Thanh niên Nông nghiệp Ưu tú cấp tỉnh, quy mô trang trại mở rộng lên 770 mẫu.
Năm 2020, cháu gái thi đậu trường top 5 Trung Quốc. Nhân dịp hè, cả nhà đi chơi nửa tháng.
Về nhà, tôi cảm thấy nỗi đau kìm nén bấy lâu cuối cùng được giải tỏa. Tôi đến mộ anh trai, chị dâu, chị gái và anh rể khóc một trận thật to.
Đây là lần đầu tiên tôi khóc trước mộ họ. Anh chị thân yêu ra đi đã lấy mất nửa cuộc đời tôi, nhưng tôi không dám khóc trước mặt họ.
Tôi sợ nếu khóc, tôi sẽ lại trở thành đứa trẻ không chịu lớn trước mặt họ, và không thể gánh vác gia đình này.

{{$t('report')}}
Chuyên gia mục