{{$t('hot')}}
Bạn Cùng Bàn Từ Trên Trời Rơi Xuống
{{$t('publishTime')}}:2025-12-06 23:50
{{$t('editTime')}}:2025-12-06 23:51
3
0
{{$t('report')}}
{{$t('perpage')}}:
10
20
50
100
{{$t('viewMore')}}
{{$t('lazyGuyMessage')}}
Tiểu Thuyết Mạng
{{$t('onlineCount')}}:18926{{$t('people')}}
{{$t('hot')}}
1.[Truyện ngắn] Học lại cách uống nước như quạ
{{$t('hot')}}
2.Mười năm sau nhìn lại "Tru Tiên", mới phát hiện ra chúng ta đã đánh mất điều gì.
{{$t('hot')}}
3.[Tiểu thuyết ngắn] "Im lặng số 42" (Cảnh báo khoa học viễn tưởng mềm AI)
{{$t('new')}}
1.Nàng Dâu Bất Hiếu
{{$t('new')}}
2.Bóng Ma Trong Phòng Ngủ
{{$t('new')}}
3.Hồn Ma Nơi Nghĩa Địa

Người mới
[Tía ơi! Chuyện gì đang xảy ra với lớp mình vậy?! Đây rốt cuộc là chuyện hoang đường gì?][Bàn đó có ổn không đấy?][Quý hãy ra tín hiệu cầu cứu SOS đi.][Đây là cô gái mới tháng trước đã giành mất giải nhất của Quý đây mà. Sao đã chuyển lên đây rồi?][*trả lời* Ai mà biết được?][Một cái lớp một tên đầu to đã quá đủ rồi. Giờ cô nàng này lên thì lớp loạn hai sứ quân à?]Nếu là bình thường, sẽ chẳng có ai quá quan tâm đến việc có một bạn học sinh mới từ vùng quê xa xôi chuyển lên đây học cả, nhưng Nguyễn Kiệt Nam lại là một trường hợp hoàn toàn khác.Cô và Quý đều được công nhận là học sinh rất có tiền đồ, một người là nam khôi thành thị, còn một người là thiên tài ở dưới vùng đồng bằng gần biển xa xôi. Cả hai từ lớp mười, và đầu kì một lớp mười một đều đã nhiều lần tham gia những cuộc thi trí tuệ do nhà trường, bộ giáo dục tổ chức và thường xuyên gặp nhau ở vòng chung kết, nhưng bọn họ chẳng bận tâm đến danh tính của người kia cho lắm.Đám duy nhất hú hét khi thấy hai người bọn họ lại tham gia một cuộc thi cùng nhau, vô tình lướt qua nhau rồi gật đầu chào xã giao với đối phương là học sinh của hai trường bọn họ. Bằng trí tưởng tượng vượt ngoài tầm vũ trụ của mình, bọn họ đã thêu dệt lên biết bao nhiêu là kịch bản để đời. Không những thế, học sinh hai trường còn đặt biệt danh cho họ là "Quỷ thần khu Đông" và "Dũng sĩ thành Tây". Còn làm ra biết bao nhiêu là video cắt ghép, fandom và cả những câu truyện ngắn viết về họ.Nhưng có một điều khá hay ho ở đây đó chính là... biết mình bị mọi người gắn ghép với người kia nhưng Nam và Quý thực sự chẳng hề biết đến đối phương là người nào cả. Hai người ấy chỉ thực sự chú ý đến nhau vào vòng chung kết Đường lên đỉnh Olympia vào các tháng trước cùng năm.Nam và Quý không hề biết mình và nửa kia hiện đang là vấn đề được bàn bạc sôi nổi nhất trong lớp ngày hôm nay, chỉ đưa mắt mà nhìn nhau chằm chặp."Cậu là ai? Chúng ta đã từng gặp nhau rồi sao?"Nam có đôi chút bối rối khi nhìn thấy đôi mắt càng mở trợn lên kinh ngạc của Quý.Cô không thể nhớ được những gương mặt mà cô cho rằng không cần thiết phải nhớ. Cũng có mấy lần, bạn học cũ của cô thấy cô rồi chào hỏi cô, những lúc đó là những giây phút khó xử nhất trong cuộc đời của Nam bởi vì cô hoàn toàn chẳng thể nhớ nổi họ là ai cả. Ý định của Nam khi chuyển trường lên đây chỉ có một: đó là một cuộc sống học tập bình yên không bị quấy nhiễu. Cô đã xác định là trên đây không có người quen, nên khi ngồi trong lớp học cũng sẽ là người vô hình chỉ chuyên tâm học hành. Nhưng nhìn Quý cứ trợn trừng mắt lên nhìn mình thế kia, hai bên bả vai của Nam khẽ co cứng lại, không chắc chắn lắm, nhưng hình như cô và cậu bạn này đúng là có quen biết trước đây."Ừm, đúng là chúng ta có gặp nhau rồi... Là Minh Chí hả?"Quý hết há miệng rồi lại mím môi vào với nhau, vẻ mặt cậu hiện lên rõ ràng sự không thể tin được. Một người được đánh giá là có độ nhận diện cao như cậu thế mà lại bị lãng quên sao?! Cuối cùng, Quý xì lên một tiếng rồi nằm gục xuống dưới bàn học, chẳng thèm ừ hử gì thêm nữa. Cũng đúng, tư tưởng hồi ấy là gặp một lần rồi bye, cả quãng đời sau chưa chắc đã thấy nhau thêm một lần nào nữa, nên cô cần gì phải nhớ tới cậu chứ?Cả hai cứ thế nhìn nhau rồi quay mặt đi mà không hề hay biết rằng, nhóm lớp vì họ mà thêm một lần nữa bùng nổ.
Cuối thu. Trời vẫn còn nắng.Trống vào tiết vang lên, tất cả những học sinh còn đang nhốn nháo ở trong lớp 11A1 ngay lập tức ổn định lại chỗ ngồi. Tuy nhiên, tiếng nói chuyện ồn ào mãi vẫn chưa dứt được."Hộc... Phù!"Bỗng từ bên ngoài cửa lớp, một cái bóng trắng lớn phi vào trong rồi ném bộp chiếc cặp đi học lên trên bàn. Quý thở hắt ra một hơi, lấy tay rũ rũ cái đầu ướt sũng mồ hôi của mình."May còn đến kịp lúc."Nghĩ đến một hàng các học sinh đi học muộn bị chặn lại ở ngoài cổng, chỉ sau cậu có nửa phút mà Quý bất giác rợn hết cả người, rồi lại thở phào ra một hơi nhẹ nhõm. Thân hình cao lớn dần dần trượt xuống dưới ghế ngồi. Nếu còn để nhà trường gọi về cho phụ huynh một lần nữa, chắc chắn cậu sẽ bị mẹ đánh cho u đầu mất!"Nay nhanh đấy." Cậu bạn bàn trên quay xuống chế giễu Quý. "Đừng lập thêm kỉ lục mới nữa nếu không cô chắc chắn sẽ ngất xỉu vì cậu thật đấy.""Tôi cũng đâu muốn đi muộn đâu... bất đắc dĩ thôi. E hèm! Từ nay anh đây không vi phạm lỗi nào nữa cho coi. Hứa đó!"Thanh liếc Quý, người đang phải ngồi bàn một mình do nói chuyện quá nhiều, thì nhe răng cười đểu với cậu rồi quay lên trên.Giáo viên đặt chân bước lên bục giảng, lớp trưởng ngay lập tức đứng dậy rồi hô chào, tất cả những bạn học khác cũng đều đứng dậy theo."Cả lớp ngồi xuống." Cô giáo chủ nhiệm nhẹ nhàng vẫy tay ra hiệu rồi ngồi xuống ghế giáo viên, để túi xách của mình và cái ấm giữ nhiệt lên trên bàn."Hôm nay lớp chúng ta sẽ có một bạn học mới chuyển đến theo như cô đã thông báo trước. Bạn mới từ dưới tỉnh lên nên còn lạ trường lạ lớp, các bạn học phải có trách nhiệm hướng dẫn và giúp bạn mới thích nghi với môi trường học tập mới nhé."Ồ! Có bạn mới sao?Quý thấy cả lớp cũng bất ngờ giống mình, cậu chống tay lên cằm, ghé mắt nhìn cô vời một bạn nữ bước vào. Chỉ ngay giây sau, cậu đã phải mở to mắt kinh ngạc.Người bạn mới sẽ học chung lớp với cậu có một ngoại hình xinh đẹp đặc biệt. Khuôn mặt cô trẻ trung non nớt, mái tóc ngắn ngang vai đen nhánh ngọt ngào, nhưng đôi mắt nhạt màu lại vô cùng hờ hững.Bóng hình này quen thuộc đến bất ngờ. Quý đảo mắt trên người cô, trong đầu bất giác nhớ lại cuộc thi mới chỉ cách đây có vài tháng!Cô không phải là nam, nhưng cái tên của cô lại vô cùng con trai."Tôi tên là Nguyễn Kiệt Nam. Hân hạnh.""..."Cả lớp học bỗng chìm vào trong sự im lặng khó tả.Tất cả mọi người, bao gồm cả cô Đào chủ nhiệm đều mở to mắt nhìn lên khuôn mặt thờ ơ của Nam.Thế... thế thôi á? "Hân hạnh" có nghĩa là sao?"Chắc là Nam mới chuyển đến đây nên em ấy còn có một chút ngại ngùng, nhưng không sao cả, lâu rồi sẽ quen thôi mà. Bây giờ thì em ngồi ở đâu được nhỉ?"
Cô Đào lướt qua những chiếc bàn dài ở trong lớp rồi dừng lại ở bàn học của Quý và Thanh, chỗ bàn vẫn còn thừa hẳn một khoảng trống lớn."Được rồi, Nam, em qua ngồi ở bàn cuối nhé."Nam gật đầu nhè nhẹ rồi lững thững xách cặp tiến đến bàn của Quý, chọn chỗ ngồi gần cửa sổ rồi xếp cặp ở bên dưới ngăn bàn. Cô ngồi cách xa Quý đến mức có cả một khoảng trống vừa đủ lớn để nhét thêm một con chó Tây Tạng vào. Nhận thấy ánh mắt của Quý và Thanh nhìn chằm chằm vào mình mãi chẳng dứt, Nam nghiêng đầu hỏi. "Các cậu có chuyện gì muốn hỏi tôi sao?""A... không! Không có!"Thanh giật thót, nhận ra hành động có phần hơi lỗ mãng của mình thì vội vàng quay đầu đi, nhưng Quý thì không. Cậu nghe thấy Nam nói vậy thì lại càng ngỡ ngàng hơn nữa, miệng lắp bắp, chỉ vào Nam rồi lại chỉ vào mặt mình."Cậu không nhớ ra tôi là ai à?". Cảnh nói chuyện cùng với câu nói ấy của Quý được một bạn trong lớp lén lấy điện thoại ra khỏi gầm bàn rồi gõ phím, hốt hoảng kêu vào trong nhóm lớp.