{{$t('new')}}
Mẹ Nuôi Ma
{{$t('publishTime')}}:2026-07-22 14:57
{{$t('editTime')}}:2026-07-22 15:03
26
0
{{$t('report')}}
{{$t('perpage')}}:
10
20
50
100
{{$t('viewMore')}}
Người này rất lười, chẳng để lại gì cả.
Tiểu Thuyết Mạng
{{$t('onlineCount')}}:17997{{$t('people')}}
{{$t('hot')}}
1.[Truyện ngắn] Học lại cách uống nước như quạ
{{$t('hot')}}
2.Mười năm sau nhìn lại "Tru Tiên", mới phát hiện ra chúng ta đã đánh mất điều gì.
{{$t('hot')}}
3.[Tiểu thuyết ngắn] "Im lặng số 42" (Cảnh báo khoa học viễn tưởng mềm AI)
{{$t('new')}}
1.Nàng Dâu Bất Hiếu
{{$t('new')}}
2.Bóng Ma Trong Phòng Ngủ
{{$t('new')}}
3.Hồn Ma Nơi Nghĩa Địa

Vàng đẹp
Gương mặt bà cụ lúc này mới giãn ra, hiện lên một nụ cười nhẹ, bà khẽ nói: "Hóa ra đầu đuôi câu chuyện là như vậy! Đa tạ hiền muội đã chỉ điểm, biết được nguyên do thì chuyện này cũng dễ bề giải quyết rồi."
Nữ quỷ tiến lại gần giường gạch chỗ Hổ Tử đang nằm, vươn bàn tay lạnh ngắt vuốt ve đầu thằng bé, u uất lẩm bẩm: "Chao ôi! Giá mà ngày xưa ta cũng có được một đứa con thế này thì tốt biết mấy! Tiếc là ta mệnh mỏng c/ h/ế/ t sớm, giờ chỉ là một cô hồn dã quỷ vất vưởng, ngày rằm mồng một, lễ tết giỗ chạp đến một nén hương nải chuối cũng chẳng có ai... Ôi!"
Mẹ Hổ Tử nghe vậy liền đánh bạo, nén đau thương nói xen vào: "Nếu... ôi! Nhìn cô trông vẫn còn trẻ tuổi lắm, tôi cũng chẳng biết nên xưng hô thế nào cho phải, nhưng nếu cô đã có lòng yêu thương đứa nhỏ như vậy, hay là cứ để thằng Hổ Tử nhận cô làm mẹ nuôi có được không? Từ nay về sau cô sẽ có nơi nương tựa, không còn phải làm kiếp cô hồn dã quỷ cô quạnh lang thang ngoài đường nữa."
Nữ quỷ nghe xong liền cất tiếng cười khúc khích nghe lạnh cả sống lưng: "Thế thì còn gì bằng!" Mụ quay sang nói với bà cụ: "Tỷ tỷ à! Tỷ không cần phải nhọc công viết đơn trạng tấu lên phủ Thành Hoàng làm gì cho mất thời gian nữa. Giờ đây ta đã là mẹ nuôi của thằng Hổ Tử, chuyện của con trai ta, ta sẽ quản đến cùng! Ngay bây giờ ta sẽ đích thân lên phủ Thành Hoàng kiện cáo lũ quỷ sai ăn hối lộ kia. Nếu Thành Hoàng không chịu đứng ra đòi lại công lý, cho dù có phải đại náo nơi địa phủ tăm tối, ta cũng phải giành lại mạng sống cho đứa con nuôi này..." Dứt lời, bóng trắng của nữ quỷ lập tức tan biến vào hư không.
Khoảng hai canh giờ sau, Hổ Tử bỗng khẽ cựa quậy rồi từ từ mở mắt tỉnh dậy, ngơ ngác hỏi: "Mẹ ơi, con bị làm sao thế này?"
Mẹ Hổ Tử lao vào ôm chặt lấy con trai, vừa ôm vừa hôn lấy hôn để, nước mắt ngắn nước mắt dài nghẹn ngào: "Con trai của mẹ! Ngày mai mẹ con mình sẽ ra trước mộ mẹ nuôi của con, đốt thật nhiều tiền vàng mã cho người. Phải rồi! Mẹ còn phải lập cho người một bài vị trang trọng ngay trong nhà mình nữa..."
Chỉ một lát sau khi Hổ Tử tỉnh lại, từ phía dinh cơ nhà lão Lưu Bá Thiên ở làng bên bỗng vang lên những tiếng gào khóc thảm thiết, tang tóc bao trùm...