Ánh sáng ban mai lọt qua khung cửa sổ cũ kỹ, bụi bặm lơ lửng trong không khí. Khi Denji tỉnh dậy, cổ họng khô rát, bụng đói cồn cào. Trong phòng chỉ có cậu và Pochita. Con quỷ nhỏ màu cam nằm yên lặng bên cạnh, như một cái bóng bị gió thổi phồng lên. Cậu xé một miếng bánh mì, cắn một cách cẩn thận. Hương vị nhạt nhẽo gần như không có. Nhưng cậu mỉm cười. Cậu nói, một ngày nào đó, cậu sẽ ăn bánh mì phết mứt, có bạn gái, và có một mái nhà.
Cậu không muốn làm anh hùng, cũng không muốn cứu thế giới. Cậu chỉ là một kẻ mắc nợ, một đứa trẻ sống giữa máu và đống rác. Người khác chiến đấu vì công lý, cậu chiến đấu để sống sót. Cậu cầm cưa máy đi chém quỷ, chỉ vì nó đổi được tiền. Nhưng trong lòng cậu biết, số tiền đó không mua được hạnh phúc. Cậu vẫn nghĩ - nếu có bữa sáng, chiếc ghế sofa, và căn phòng có người khác, thì tốt biết bao.

Khi Makima đưa tay ra, cậu nghĩ số phận cuối cùng đã tốt lên. Hôm đó, cô nhìn cậu và nói: "Từ hôm nay, em là chó của chị." Denji gật đầu, trong lòng không hề kháng cự. Cậu nghe giọng nói của cô, ngửi mùi hương của cô, lần đầu tiên cảm thấy có người quan tâm đến mình. Cậu nghĩ đó là khởi đầu của hạnh phúc.
Nhưng hạnh phúc quá mong manh, như tờ giấy. Chỉ cần một cơn gió, nó sẽ bay đi.
Pochita từng nói với cậu: "Tao muốn thấy mày thực hiện ước mơ." Denji nhớ câu nói đó. Đó không phải là động viên, mà là một lời hứa.
Cậu sau này đã nếm được hương vị của giấc mơ. Cậu ăn cùng bàn với Power, Aki, giặt quần áo, cãi nhau. Power vừa la hét vừa cười. Tiếng cười như ánh nắng, tràn qua khung cửa sổ.

Họ chỉ sống một cách bình thường. Cuộc sống đó vụng về, ồn ào, nhưng chân thật. Với Denji, đó chính là nhà.
Rồi chiến đấu lại đến. Quỷ ngày càng mạnh, thế giới ngày càng hỗn loạn. Cơ thể Denji bị xé toạc hết lần này đến lần khác, rồi lại ghép lại. Cậu cười nói không sợ chết. Nhưng khi trở về căn phòng trống, thấy bữa ăn nguội lạnh trên bàn, tay cậu vẫn run. Vì cậu sợ không có ai đợi cậu về nhà.
Thế giới của Makima là một giấc mơ khác. Cô dịu dàng, thông minh, và cô đơn. Hạnh phúc cô theo đuổi là "hạnh phúc dưới sự kiểm soát". Cô muốn thế giới yên lặng, mọi người nghe lời cô. Đó là một sự bình yên không có tự do.
Denji bị mắc kẹt trong ánh mắt cô. Cậu nghĩ mình yêu cô. Thực ra cậu chỉ muốn nắm lấy chút hơi ấm đó. Pochita từng nói, trái tim Denji là lương thiện. Nhưng trong thế giới đó, lương thiện thường phải trả giá. Khi Power chết, cậu không khóc. Cậu chỉ nhìn sàn nhà, nhìn vũng máu. Cậu không biết phải làm gì. Khoảng lặng lúc đó, đáng sợ hơn bất kỳ trận chiến nào. Cậu hiểu, hạnh phúc không phải thứ tự nhiên thuộc về ai. Nó phải đánh đổi bằng mạng sống.

Đêm đó, cậu mơ thấy Pochita. Trong mơ, Pochita lại trở thành con quỷ nhỏ, nói với cậu: "Mày đã có được rồi chứ? Cái 'cuộc sống bình thường' đó."
Denji lắc đầu. "Chưa."
Pochita cười nhìn cậu, nói: "Nhưng mày vẫn đang tìm kiếm, thế là đủ."
Khi cậu tỉnh dậy, trời đã sáng. Thành phố vẫn còn quỷ. Cậu vác cưa máy, bước ra ngoài. Bước chân nhẹ nhàng, nhưng lòng nặng trĩu.
Cậu không còn là cậu bé sống vì bánh mì phết mứt nữa. Cậu biết hình dáng của hạnh phúc, và cái giá phải trả. Denji không chiến thắng thế giới. Cậu chỉ liên tục ngã xuống, rồi lại đứng lên. Sự kiên trì bình thường đó, khó khăn hơn bất kỳ chiến thắng anh hùng nào.

"Chainsaw Man" không phải câu chuyện về chiến đấu. Nó kể về khát vọng được sống "cuộc sống bình thường" giữa máu và đổ nát. Khát vọng đó nhỏ bé đến mức gần như không đáng kể, nhưng lại không thể quên.
Có người nói Denji là quái vật, có người nói cậu là đứa trẻ. Có lẽ cả hai đều đúng. Cậu là người bị nuốt chửng, cũng là người vẫn yêu thương. Cậu từng khao khát bánh mì, bạn gái, gia đình. Giờ cậu hiểu, những từ đơn giản đó, là thứ khó có được nhất trên đời.
Mỗi ngày sống, đều phải trả giá. Và "hạnh phúc bình thường", là thứ đắt đỏ nhất.

{{$t('report')}}
Chuyên gia mục