{{$t('filter')}}:
{{getTypeText(type)}} {{$t('all')}} {{$t('essence')}} {{$t('top')}} {{$t('latest')}} {{getSortText(sort)}} {{$t('latestReply')}} {{$t('postTime')}} {{$t('hotSort')}}
{{$t('communityPinnedPost')}}
Lv3
wuyuhan
· 9 giờ trước
Hayakawa Aki: Nhân vật bi kịch của trách nhiệm và hy sinh

Gió từ ngã tư thổi tới, mang theo mùi thuốc lá và hơi lạnh của mùa đông. Hayakawa Aki đứng trước cửa, tàn thuốc từ đầu ngón tay rơi xuống tuyết. Sáng hôm đó, ngôi nhà của anh còn nguyên vẹn. Bố mẹ cười nói bên bàn ăn, em trai gọi anh dậy ăn sáng. Khi anh mở mắt lại, ngôi nhà chỉ còn là đống tro tàn. Cuộc tấn công của Quỷ Súng không để lại một âm thanh nào, như thể cuộc sống đã bị xóa sạch trong chớp mắt.

Anh sống sót, có lẽ là ngẫu nhiên, cũng có lẽ là hình phạt. Từ đó, thế giới của anh trở nên mỏng manh, mọi hơi ấm đều bị nuốt chửng. Anh trở thành thợ săn quỷ của Cục An ninh, tay nhuốm đầy máu quỷ, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn hình ảnh ấy. Trả thù trở thành lý do tồn tại của anh.

1.webp

Những ngày đầu gia nhập Cục An ninh, anh hầu như không nói chuyện với ai. Bình tĩnh, ổn định, lý trí là ấn tượng đồng nghiệp dành cho anh. Nhưng mỗi đêm, anh lại mơ về trận tuyết ấy. Trong mơ có tiếng súng, tiếng gọi của em trai, và hơi ấm không thể chạm tới. Tỉnh dậy, anh châm một điếu thuốc, ngồi bên giường chờ trời sáng.

Sau này, Denji và Power chuyển đến sống cùng anh. Lúc đó, anh nghĩ đó chỉ là mệnh lệnh, chỉ là nhiệm vụ. Một đứa trẻ hoang, một cô gái tự xưng là quỷ, họ như hai vị khách không mời bước vào thế giới của anh. Ngôi nhà trở nên ồn ào, đầy quần áo bẩn và tiếng cãi vã. Nhưng cũng từ đó, cuộc sống của anh lần đầu có cảm giác "gia đình".

2.webp

Power lén ăn kem của anh; Denji chơi game giữa đêm trong phòng khách; anh mắng họ không biết quy củ nhưng lại lặng lẽ hâm nóng bữa tối cho họ. Khoảng thời gian đó, anh bắt đầu nấu ăn, mua kem đánh răng và khăn tắm ở cửa hàng, nhớ tắt đèn. Có lẽ anh không nhận ra, những điều vụn vặt ấy chính là minh chứng cho sự sống.

Họ cùng nhau làm nhiệm vụ, cùng nhau bị mắng, cùng nhau ăn đồ giảm giá ở siêu thị. Ba người như một gia đình kỳ lạ, không ai thừa nhận mối quan hệ này nhưng cũng không ai nỡ phá vỡ. Power sợ bóng tối, Denji sợ đói, Hayakawa Aki sợ mất đi lần nữa.

Cuộc trò chuyện giữa anh và Denji khi hút thuốc trong nhà vệ sinh, nhiều độc giả vẫn nhớ. Đó không phải là cuộc nói chuyện giữa thầy trò, mà giống như sự hòa giải ngắn ngủi của hai kẻ cô đơn. Aki nói, nếu có cơ hội, anh hy vọng Denji có được cuộc sống bình thường. Câu nói nhẹ như gió nhưng chứa đựng khát khao bị kìm nén bao năm của anh.

3.webp

Khi Quỷ Tương Lai xuất hiện, Aki chọn ký kết hợp đồng. Cái giá là cái chết của anh sẽ là "tồi tệ nhất". Anh không hỏi đó là gì. Anh không còn quan tâm. Chỉ cần bảo vệ được những người bên cạnh, dù tương lai có khắc nghiệt thế nào, anh cũng sẵn sàng bước tiếp.

Lúc đó, anh đã thay đổi. Trả thù không còn là mục tiêu duy nhất. Anh bắt đầu lo lắng cho Denji, mua đồ ăn cho Power. Thậm chí sau một nhiệm vụ, anh đề nghị cùng nhau ăn lẩu. Power nói đó là "buổi họp mặt gia đình", anh không phản bác.

Nhưng số phận không khoan dung. Thợ săn quỷ đều biết, sự ấm áp chỉ là ảo ảnh ngắn ngủi. Cuộc hành động liên quan đến Quỷ Súng là bước ngoặt cuộc đời anh. Bị quỷ ký sinh, anh trở thành "con rối của Quỷ Súng", trong hỗn loạn đã giết người vô tội và làm tổn thương Denji.

4.webp

Khi Denji mở cánh cửa đó, anh không thấy bạn bè, cũng không thấy người anh, mà là một con quái vật. Trong phòng tràn ngập mùi cháy. Tiếng cưa máy trong tay Denji gầm rú, anh không chần chừ. Khoảnh khắc đó, "gia đình" của Hayakawa Aki hoàn toàn sụp đổ. Sau này độc giả mới biết, trận chiến đó thực ra diễn ra trong ảo giác của Denji. Denji tưởng họ đang chơi đánh trận bằng tuyết, tưởng tiếng cười là thật. Nhưng đó chỉ là sự tàn nhẫn nhân từ mà con quỷ ban tặng - để anh kết thúc người anh em mà chính tay mình giết chết trong ảo giác.

Cái chết của Aki không có lời từ biệt hào hùng. Anh không hô khẩu hiệu, không để lại di ngôn. Thế giới vẫn quay, tuyết rơi xuống đất, rất nhẹ. Denji và Power tiếp tục sống, còn anh bị chôn vùi trong thời gian. "Trách nhiệm" và "hy sinh" ấy trở thành hình dáng cuối cùng của cuộc đời anh.

Trong thế giới "Chainsaw Man", con người không phải anh hùng cũng không phải quỷ. Mỗi người đều dao động giữa sống và bị ép sống. Bi kịch của Hayakawa Aki nằm ở chỗ anh quá giống một con người thực sự. Anh có ám ảnh, có sự ấm áp, có yếu đuối, cũng có dũng khí. Anh không hy sinh vì thế giới, mà vì hai người đó.

Đôi lúc nghĩ, nếu không có thảm kịch đó, có lẽ anh đã trở thành một nhân viên văn phòng bình thường, nuôi một con chó, cuối tuần đi siêu thị mua đồ. Điếu thuốc của anh sẽ cháy hết trên ban công, chứ không phải trên chiến trường. Nhưng "nếu" như thế trong thế giới này chưa từng tồn tại.

5.webp

Trong "Chainsaw Man", Hayakawa Aki đại diện cho thứ "bất lực dịu dàng". Anh biết bảo vệ nhưng không thể thay đổi kết quả. Anh cố gắng xây dựng một gia đình nhưng định mệnh mất đi. Sự tất yếu của số phận không phải vì anh yếu đuối, mà vì anh vẫn tin vào nhân tính. Khi Power chết, Denji suy sụp, ý nghĩa của "gia đình giả tạo" mới được thấu hiểu. Nó vốn không phải thật, nhưng quý giá hơn bất kỳ sự thật nào.

Nhân vật Hayakawa Aki lay động lòng người vì bi kịch của anh không được tuyên bố lớn tiếng. Sự hy sinh của anh không có vinh quang, chỉ còn lại những ký ức đời thường bình lặng: nấu ăn, hút thuốc, tắt đèn, chờ đợi. Anh không đánh bại quỷ, nhưng trong những việc nhỏ ngày qua ngày, anh để lại dấu vết của "con người".

Màn đêm buông xuống, gió lướt qua căn hộ cũ của anh. Có người cười cãi nhau trong phòng, cũng có người thở dài lặng lẽ. Bóng hình Hayakawa Aki không còn nữa, nhưng cảm giác "gia đình" mà anh từng cố gắng gìn giữ vẫn lơ lửng trong không khí.

0
Lv3
wuyuhan
· 1 ngày trước
Tội nghiệp cụ bà triệu hồi nhầm tên! 😅

0
Lv5
Cú Đêm
· 2 ngày trước
Là chồng thì chỉ có một mà thôi

0
Lv5
SilentWalker
· 3 ngày trước
"Blue Lock" U-20 Đại diện Nhật Bản: Chiến trường của Đoàn kết và Phản bội

Trên sân cỏ, tiếng gió rít lên từng hồi. Màn đêm chìm sâu, ánh đèn quanh sân như những lưỡi dao sắc bén, cắt ngang không khí. Các cầu thủ Blue Lock đứng thành hàng, đối mặt với đội tuyển Nhật Bản.

Họ mặc cùng một chiếc áo in chữ "Nhật Bản". Nhưng suy nghĩ trong lòng hoàn toàn khác biệt. Họ biết rằng trận chiến này không có lối thoát. Không phải vì một ai đó, mà để chứng minh tính đúng đắn của toàn bộ dự án Blue Lock. Nếu thất bại, họ sẽ trở thành trò cười trong mắt thế giới.

Nhưng tiếng nói nguyên thủy trong sâu thẳm chưa bao giờ lặng im. Tôi muốn trở thành đỉnh cao duy nhất. Dù lúc này sát cánh bên nhau, dù phải dựa vào đồng đội, ngọn lửa trong tim vẫn hướng về những người bên cạnh.

Không khí trận đấu căng thẳng đến nghẹt thở. Bóng chưa lăn, ánh mắt đã va chạm. Kẻ thì lầm bầm chửi rủa, người thì siết chặt nắm đấm. Bề ngoài là một đội, nhưng thực chất như một bầy thú dữ bị nhốt chung chuồng.

1.webp

Khi tiếng còi vang lên, trận chiến chính thức bắt đầu.

Những đường chuyền của Blue Lock như sợi dây căng thẳng, tốc độ nhanh nhưng luôn phảng phất sự do dự. Khi chuyền đi, trong lòng họ luôn nảy ra ý nghĩ: Nếu mình tự mình dẫn bóng thì sao? Trái bóng lăn dưới chân. Trong khoảnh khắc ấy, tình bạn, chiến thuật, lòng tin và tham vọng đều quyện vào nhau.

Đội tuyển Nhật Bản không có ý định nương tay. Họ là biểu tượng quốc gia, là tấm vé vào sân chơi chuyên nghiệp. Mỗi pha cản bóng như một bản án. Với các cầu thủ Blue Lock, đây không chỉ là trận đấu, mà là một lời phán quyết sinh tử.

2.webp

Ở một góc sân, sự ăn ý thoáng hiện. Có người chọn chuyền bóng quyết định một cách vị tha, có người chọn lấp đầy khoảng trống phía sau đồng đội. Khoảnh khắc ấy, họ như một đội bóng thực thụ. Nhưng ngay giây sau, hướng chuyền thay đổi, sự do dự lộ rõ. Ai cũng muốn trở thành người ghi bàn.

Khán đài sôi sục, cổ động viên đội tuyển Nhật gào thét. Cái tên Blue Lock giờ đây được hô vang, nhưng trong đó có sự hoài nghi, cũng có kỳ vọng. Cuộc chiến trong lòng mỗi cầu thủ còn khốc liệt hơn trên sân. Họ nghĩ: Nếu mình ghi bàn, cả thế giới sẽ nhớ đến. Nhưng nếu tham công, mình sẽ là người hứng chịu thất bại.

Ranh giới giữa đoàn kết và phản bội chỉ trong một hơi thở.

3.webp

Thời gian trôi từng giây. Mồ hôi và hơi thở hòa quyện trên sân cỏ. Kẻ thì cắn răng chịu đựng, người thì sắp kiệt sức. Nhưng không ai muốn gục ngã trước. Vì gục ngã nghĩa là vĩnh viễn không theo kịp ánh sáng phía trước.

Mỗi bước chạy là cơ hội chứng minh bản thân. Họ chạy hết sức, nhưng luôn cảm nhận ánh mắt đồng đội dõi theo. Trong ánh mắt ấy có niềm tin, cũng có sự đề phòng.

Trên sân, âm thanh chói tai. Tiếng bước chân, tiếng hét, tiếng va chạm. Trong ồn ào ấy, mỗi người như đơn độc. Và họ hiểu rõ: Sự cô độc này chính là bản chất của Blue Lock. Chỉ những người vượt qua được cô độc mới có tư cách đứng trên đỉnh cao.

4.webp

Ở giai đoạn cuối, không còn phân biệt được chiến thuật của ai. Họ như những con thú bị dồn vào chân tường, tranh giành từng cơ hội bằng bản năng. Kẻ hét tên đồng đội, người im lặng không gọi.

Trái bóng vạch một đường cong trên không, như sợi dây căng thẳng. Khoảnh khắc ấy, tất cả đồng loạt bật cao, như muốn nắm lấy vận mệnh trong tay.

Kết quả chưa ngã ngũ. Nhưng họ đều hiểu, trận chiến này đã vượt xa một trận đấu. Đây là sân khấu của đoàn kết, cũng là sân khấu của phản bội. Họ cần nhau, nhưng còn muốn vượt qua nhau. Dù thắng đội tuyển Nhật, trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

5.webp

Ánh đèn sân bóng vẫn chói chang. Họ thở gấp, mồ hôi lăn dài trên má. Không ai lên tiếng. Vì ai cũng biết, ngôn từ lúc này vô nghĩa. Khoảnh khắc ấy, họ như những người xa lạ đứng trên cùng mảnh đất. Sau lưng là cùng một lá cờ, nhưng trong tim là những hướng đi khác biệt.

Cái tên Blue Lock sẽ in sâu trong tiếng gió đêm nay. Đoàn kết và phản bội, như hai dòng chảy ngầm đan xen, đẩy họ về tương lai.

Họ sẽ tiếp tục chiến đấu. Cho đến khi có người thực sự đứng trên đỉnh thế giới.

0
Lv1
Alex
· 3 ngày trước
lol

Một vài hình nền điện thoại đẹp

6
wuyuhan
{{$t('finalReply')}}: 2026-05-19 13:04
6
Lv5
SilentWalker
· 4 ngày trước
Khi Senku đã chán dùng kiến thức giải quyết vấn đề 🐧

1
Alex
{{$t('finalReply')}}: 2026-05-19 09:29
1
Lv3
wuyuhan
· 6 ngày trước
《Blue Lock》 Itoshi Sae xuất hiện: Người đàn ông đỉnh cao, vương giả áp đảo toàn trường

Trên khán đài, tiếng thở gấp đan xen, không khí như đè nặng xuống. Các cầu thủ Blue Lock đứng bên lề sân, tim đập thình thịch. Ngay khoảnh khắc ấy, anh xuất hiện.

Itoshi Sae.

Bước chân anh không nhanh, nhưng như giẫm lên ngực mỗi người. Không động tác thừa, không màn mở đầu phô trương. Chỉ cần bước lên sân, không khí bỗng đông cứng. Anh không cần la hét để khẳng định sự hiện diện như những người khác.

Ánh mắt anh lặng lẽ, nhưng khiến người ta không dám nhìn thẳng. Đó là sự bình thản chỉ có ở đỉnh cao thế giới. Quả bóng dưới chân trước mặt anh như một kẻ hầu ngoan ngoãn, không cần mệnh lệnh, tự biết cúi đầu. Khoảnh khắc này, các cầu thủ Blue Lock nhận ra, khoảng cách giữa "thiên tài" và "số một thế giới" hiện rõ mồn một qua anh.

1.webp

Áp lực của tiền đạo số một thế giới

Trận đấu chưa bắt đầu, Sae đã thắng. Sự hiện diện của anh chính là sự áp đảo.

Phía bên kia sân, các cầu thủ Blue Lock vẫn trao đổi chiến thuật, giọng nói đầy căng thẳng và mong đợi. Còn Sae chỉ đứng đó. Tư thế ấy như ngọn núi sừng sững trên mây. Dù bạn ngẩng đầu bao lần, chỉ thấy một độ cao không thể chạm tới.

Khi tiếng còi trọng tài vang lên, Sae chạm bóng lần đầu. Không động tác giả hoa mỹ, không dừng hay xoay đột ngột. Anh chỉ dùng mu bàn chân đẩy nhẹ, quả bóng vẽ một đường cong mượt mà cắt ngang cỏ. Khoảnh khắc ấy, mọi người nín thở. Isagi bản năng lao lên pressing, nhưng khi đến gần, ngực anh thắt lại. Sae không ngước nhìn, nhưng Isagi biết, mình chỉ là đám mây trước gió.

2.webp

Khoảng cách với cầu thủ Blue Lock

Những chàng trai Blue Lock đều tự tin vào bản thân. Tài năng của Nagi là khả năng khống chế bóng điềm nhiên, bản năng của Isagi có thể xuyên thủng kẽ hở, sáng tạo của Bachira như tia chớp khó lường.

Nhưng trước Itoshi Sae, những điểm sáng ấy trở nên mờ nhạt. Khi Nagi giơ chân cản bóng, đường chuyền của Sae đã chính xác đến mức không thể đuổi kịp. Nagi hiểu ra, "tài năng lười biếng" của mình còn quá non nớt. Khi Isagi chạy hết sức áp sát, Sae chỉ khẽ đổi hướng, khiến Isagi như cái bóng bị bỏ lại. Isagi nghiến răng, nhưng không thể phủ nhận khoảng cách này.

Bachira cố phối hợp tìm khoảng trống, nhưng Sae không cho cơ hội. Anh khiến mọi không gian đều bị phong tỏa từ trước. Sức mạnh của Sae không nằm ở thể lực phi thường, mà ở sự tỉnh táo nhìn thấu cục diện. Mỗi lần chạm bóng của anh đều là đáp án đã được tính toán.

3.webp

Sự kiểm soát tuyệt đối trên sân

Thời gian trôi, các cầu thủ Blue Lock càng đá càng vội. Bởi họ nhận ra mình bị dẫn dắt hoàn toàn. Sae không nhiều lời, cũng không khoe khoang. Anh chỉ liên tục chứng minh trên sân, thế nào là "đỉnh cao".

Anh như người điều khiển lặng lẽ, dùng đường bóng nắm nhịp trận. Bóng đến đâu, nguy hiểm đến đó. Anh dường như không dùng sức, nhưng cả trận đấu bị bao trùm dưới sự kiểm soát của anh.

Khán đài im lặng đáng sợ. Mọi người chứng kiến cảnh tượng, quên cả cổ vũ. Bởi Sae khiến họ hiểu, đây không phải trận đấu cân sức, mà là bài học mẫu không lời.

Cú sốc của Isagi

Tim Isagi đập nhanh. Anh chưa từng cảm nhận khoảng cách nghẹt thở như vậy trên sân. Ở Blue Lock, anh nỗ lực theo đuổi "tự tiến hóa", thậm chí tìm ra câu trả lời của riêng mình qua các trận đấu. Nhưng đối mặt Itoshi Sae, anh nhận ra sự trưởng thành của mình mới chỉ là khởi đầu.

Isagi không thiếu ý chí. Ngược lại, áp lực này khiến anh bùng cháy mãnh liệt hơn. Anh thầm thề: một ngày, sẽ chứng minh bản thân trước người đàn ông này. Dù bị áp đảo đến nghẹt thở, ánh mắt anh không hạ xuống.

4.webp

Vị vương tỉnh táo

Sae không cười nhạo, cũng không vẻ đắc ý. Anh không cần. Sự điềm tĩnh của anh là vũ khí sắc bén nhất.

Trong mắt cầu thủ Blue Lock, anh như bức tường im lặng. Bạn chạy hết sức, nhưng không bao giờ vượt qua. Chính sự áp đảo này trở thành nguồn động lực trưởng thành của họ.

Nagi nhìn động tác của Sae, lần đầu ánh mắt lóe lên hứng thú. Người đàn ông này khiến tài năng lười biếng của anh nảy sinh ham muốn "thử sức". Isagi thì khắc sâu trong lòng: phải vượt qua anh. Dù quá trình có khó khăn đến tuyệt vọng. Sae có lẽ không để ý. Anh chỉ rời sân, như hoàn thành việc bình thường. Nhưng mọi người biết, sau hôm nay, các cầu thủ Blue Lock sẽ không bao giờ quên tên này.

Itoshi Sae. Tiền đạo số một thế giới. Người đàn ông đứng trên đỉnh.

5.webp

Lời kết

Itoshi Sae trong "Blue Lock" không chỉ là biểu tượng thiên tài. Sự hiện diện của anh như tấm gương, để Isagi, Nagi, Bachira thấy rõ khoảng cách với đỉnh cao. Anh biến trận đấu không còn là trận đấu, mà là cú sốc tinh thần.

Anh là vị vương tỉnh táo, là mục tiêu mọi người muốn vượt qua. Và câu chuyện Blue Lock, vì thế càng khắc nghiệt, càng chân thực.

0
Lv5
SilentWalker
· 8 ngày trước
《Blue Lock》 Nagi Seishiro thức tỉnh

Sân bóng đêm, ánh đèn như lưỡi dao xé toạc bóng tối. Không khí ngập tràn căng thẳng, mỗi hơi thở đều mang theo sự ngột ngạt và áp lực. Tiếng ồn từ khán đài như sóng biển, không ngừng vỗ vào trái tim các cầu thủ. Nagi Seishiro đứng trên thảm cỏ, ánh mắt thoạt nhìn có vẻ lơ đãng. Bước chân thả lỏng, vai hơi khom xuống, như thể trận đấu này chẳng liên quan gì đến anh.

      Anh vốn luôn như vậy. Với Nagi, bóng đá không phải là ước mơ, cũng chẳng phải thứ phải theo đuổi. Anh chẳng cần luyện tập vẫn có thể thực hiện những động tác đẹp mắt, thành quả mà người khác phải đổ mồ hôi xương máu mới có được, anh chỉ cần nhẹ nhàng là hoàn thành. Chính vì thế, anh đã đánh mất khát khao.

      Trong mắt mọi người, anh là thiên tài; trong mắt anh, tất cả chỉ là trò tiêu khiển nhàm chán.

1.webp

      Nhưng, Blue Prison khác biệt. Mỗi cầu thủ ở đây đều như con thú bị dồn vào đường cùng. Isagi ánh mắt kiên định, chạy đến phút cuối vẫn nghiến răng không bỏ cuộc. Bachira trên sân luôn nở nụ cười, nhưng ẩn sau đó là ý chí chiến đấu ngoan cường. Họ dốc toàn lực vì một bàn thắng, thậm chí sẵn sàng hy sinh. Nagi nhìn thấy, nhưng không hiểu. Anh không hiểu, tại sao có người lại có thể cống hiến hết mình vì một quả bóng.

      Cho đến khoảnh khắc đó. Quả bóng vạch lên vòng cung ngoạn mục trên không. Tốc độ nhanh kinh ngạc, như muốn xé toạc màn đêm. Khán giả nín thở. Gió ngừng thổi, ngay cả ngọn cỏ cũng rung động chậm lại. Isagi và Bachira trao nhau ánh mắt giữa không trung, họ biết, đó là khoảnh khắc quyết định trận đấu. Tất cả đều nghĩ đó là đường chuyền không thể cản phá.

      Nhưng, Nagi đã hành động. Người đổ về phía trước, bước chân bỗng trở nên dứt khoát. Anh như con thú tỉnh giấc sau giấc ngủ dài, ánh mắt bỗng sắc bén. Khi bật nhảy, anh vứt bỏ sự lười biếng, vứt bỏ sự tê liệt thường ngày. Mũi chân chạm vào quỹ đạo trái bóng. Một tiếng chạm bóng trong trẻo, quả bóng như bị bỏ bùa ngoan ngoãn dừng lại dưới chân anh. Cả sân vỡ òa trong tiếng reo hò. Cú chạm bóng đó, không còn là màn khoe khoang tài năng ngẫu hứng, mà là tiếng hét chiến đấu.

2.webp

      Nagi cúi nhìn quả bóng dưới chân, trái tim đập mạnh. Lần đầu tiên anh cảm nhận được cảm giác này, không phải bị động, không phải phiền phức, mà là khát khao chủ động.

      Isagi nhìn anh, ánh mắt phức tạp. Trong Blue Prison, anh luôn tin mình đang đuổi theo giới hạn của một tiền đạo, phải vượt qua tất cả. Nhưng lúc này, sự hiện diện của Nagi đang đè nặng, sắc bén đến mức khiến lòng anh thắt lại. Nụ cười của Bachira cũng chợt tắt lịm. Cậu hiểu, thiên tài lúc nào cũng lười nhác kia, cuối cùng đã bùng cháy. Một suy nghĩ rõ ràng lóe lên trong đầu Nagi.

      "Tôi muốn thắng."

      Đây là lần đầu tiên, không phải thụ động nhận đường chuyền từ đồng đội, mà là khát vọng trào dâng từ đáy lòng.

3.webp

      Trận đấu không dừng lại. Đối thủ áp sát hung hãn hơn, Isagi nghiến chặt răng, bước chân loạng choạng nhưng vẫn tiến lên. Nhịp độ của Bachira vẫn linh hoạt, cậu cười, nhưng hơi thở đã nặng nề.

      Nagi thì khác. Động tác xông lên của anh dứt khoát, không chút do dự. Bóng dưới chân ngoan ngoãn, như thể vốn dĩ đã là con mồi của anh. Anh ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thủng hàng phòng ngự, khóa chặt khung thành. Khoảnh khắc đó, ánh mắt anh không còn trống rỗng, mà lấp lánh chiến ý.

      Sút.

      Lực và góc độ chính xác tuyệt đối. Quả bóng xé toạc không khí, bay thẳng vào góc chết.

      Bàn thắng.

      Cả sân vang dội như núi lửa phun trào. Khán giả cuồng nhiệt, tiếng hò hét điếc tai.

4.webp

      Nagi đứng nguyên chỗ, ngực phập phồng. Anh không còn là chàng trai lười biếng ngày nào. Sức nặng của chiến thắng đè lên người, anh cảm nhận được một niềm vui sướng chưa từng có. Isagi chạy tới, ánh mắt rực lửa. Không nói nhiều, nhưng cảm xúc phức tạp đã lộ rõ. Bachira theo sau, nụ cười lại nở trên môi, nhưng mang theo ánh sáng sắc bén. Ba người họ vai sát vai, hơi thở đan xen. Không cần lời nói thừa, nhưng tất cả đều hiểu, khoảnh khắc này đã thay đổi mọi thứ.

      Nagi không còn chỉ là thiên tài ỷ lại vào tài năng. Anh đã thực sự gia nhập cuộc chiến. Sự thức tỉnh của Nagi không phải phép màu, mà là ngọn lửa trong lòng được thắp lên sau bao lần bị dồn đến đường cùng. Isagi cho anh thấy sự ám ảnh, Bachira cho anh cảm nhận niềm đam mê. Trong những giờ phút sát cánh chiến đấu, anh buộc phải đối mặt với chính mình, buộc phải hiểu rằng, bóng đá không phải gánh nặng, mà là thứ anh thực sự muốn nắm lấy. Sự vô dục vô cầu ngày xưa, đã bị bỏ lại phía sau. Anh muốn thắng. Và Isagi cùng Bachira, trong quá trình này, đã trở thành những tồn tại mạnh mẽ nhất trên con đường tiến lên của anh.

      Ánh đèn sân bóng vẫn chói chang. Tiếng reo hò của khán giả vẫn cuồn cuộn. Nagi Seishiro đứng trên sân, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt kiên định.

      Anh đã thức tỉnh, trận chiến mới chỉ vừa bắt đầu.

0
Lv5
Cú Đêm
· 9 ngày trước
Kèo này căng 🔥

0
Lv5
just_alice
· 9 ngày trước
Quýt làm cam chịu 🐧

0
{{$t('perpage')}}:
10
20
50
100
{{$t('tiebaProfile')}}
{{$t('tiebaAdmin')}}
{{$t('noModerators')}}
{{$t('candidateShowcase')}}
{{$t('noCandidates')}}
{{$t('tiebaInfo')}}
211
{{$t('postTotal')}}
0
{{$t('todayNewPosts')}}
14612
{{$t('onlineCount')}}
{{$t('tiebaIntroduction')}}
Thảo luận cốt truyện, chia sẻ cảm nhận, nơi dành cho fan manga.
{{$t('tiebaRules')}}
{{$t('noRulesYet')}}