{{searchTypeText}} {{item}}
{{$t('search')}}
{{$t('level')}}
{{$t('personal_center')}} {{$t('loginOut')}}
0
{{langMap[$i18n.locale]}}
简体中文 English Tiếng Việt
{{searchTypeText}} {{item}}
{{$t('search')}}
{{langMap[$i18n.locale]}}
简体中文 English Tiếng Việt
{{$t('level')}}
{{$t('personal_center')}} {{$t('loginOut')}}
{{$t('viewMore')}}
页面标题
0%
+{{xppoint}}
XP: 0.0
{{$t('viewImmediately')}}
{{$t('hot')}}
Một vài suy nghĩ vụn vặt
{{$t('publishTime')}}:2025-12-11 23:37 {{$t('editTime')}}:2025-12-11 23:38
Góc Tâm Sự

Vừa dọn lại album ảnh cũ trong điện thoại, bất chợt lật được tấm hình chụp bầu trời đêm khuya từ ba năm trước - đèn đường vàng vọt, vầng trăng lấp ló sau mây, dòng caption viết "như không thể chịu đựng thêm nữa".

Giờ nhìn lại bức ảnh ấy, đã chẳng nhớ rõ lúc ấy mình đang buồn chuyện gì. Là nỗi ấm ức trong công việc? Hiểu lầm với bạn bè? Hay nỗi mơ hồ về tương lai? Chỉ nhớ hôm ấy ngồi trên ghế dài dưới tòa nhà, gió hơi lạnh, khi nước mắt rơi còn cẩn thận lau đi sợ làm trôi son.

Chúng ta dường như luôn lớn lên trong những khoảnh khắc như thế: trong lòng dậy sóng mà mặt vẫn tỏ ra bình thản; muốn được thấu hiểu nỗi yếu lòng nhưng lời thoát ra lại thành "tôi ổn"; khao khát một vòng tay ôm nhưng lại là người đầu tiên đẩy người đến gần ra xa.

Về sau mới dần nhận ra, những đêm trằn trọc ấy, những tủi hờn không nói thành lời ấy, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi ấy, đều không phải trải qua vô ích. Chúng như tấm gương phản chiếu nhu cầu chân thật nhất trong lòng ta: cần được thấu hiểu, cần được coi trọng, cần thừa nhận bản thân cũng có lúc mệt mỏi, cần cho phép mình không phải lúc nào cũng mạnh mẽ.

Bạn đã từng có khoảnh khắc như thế chưa? Một thoáng bỗng buông xuôi, hóa ra những con người sự việc từng khiến ta bận lòng, chỉ đang dạy ta: phải biết yêu lấy chính mình, phải học cách buông bỏ, phải hiểu không phải mọi chuyện đều cần đáp án, không phải mọi mối quan hệ đều cần gắng gượng duy trì.

Thật ra cảm xúc chưa bao giờ là kẻ thù, nó đến để nhắc nhở ta - nhắc ta nên dừng lại nghỉ ngơi, nhắc ta phải chăm sóc bản thân tốt hơn, nhắc ta biết ai đáng trân quý, việc gì không cần so đo.

Hôm nay hãy coi nơi này như hốc cây tâm sự, nếu bạn cũng có cảm xúc chất chứa, đừng ngại giãi bày. Không cần gồng mình, không cần đeo mặt nạ, không cần lo sợ bị phán xét. Đôi khi, chỉ khi bỏ hòn đá trong lòng ra ngoài, ánh nắng mới có thể lọt vào.

Cũng muốn hỏi mọi người: Lần gần đây nhất bạn giảng hòa với chính mình, là vì chuyện gì?

0 0
{{$t('report')}} {{$t('spamAdvertising')}} {{$t('pornographicVulgar')}} {{$t('violentBloody')}} {{$t('politicallySensitive')}} {{$t('maliciousSpamming')}} {{$t('plagiarizedContent')}}
{{$t('Nodata')}}
{{$t('perpage')}}:
10
20
50
100