Bầu trời thấp xuống, tiếng gió như cây cung giương hết cỡ. Eren Yeager, Mikasa Ackerman, Armin Arlert - ba đứa trẻ đứng cạnh nhau dưới chân bức tường cao ngất. Đó là "Cổng Nam Shiganshina", nơi loài người sinh tồn, bức tường sừng sững như chính người khổng lồ lạnh lùng, chắn ngang thế giới bí ẩn bên ngoài.
Họ ngước nhìn lên trời. Mây cuồn cuộn, bóng tối đè xuống. Ngay khoảnh khắc sau, thế giới như bị xé toạc, một bàn tay cao hơn cả tường thành, đặt lên mép tường. Đá văng tung tóe, âm thanh chói tai.
——Gã Khổng Lồ to lớn, thò mặt ra.

Khuôn mặt đó không phải của con người. Nó không có da, chỉ lộ ra cơ bắp và mạch máu, đôi mắt phát ra ánh sáng kỳ dị. Eren chỉ cảm thấy hơi thở ngừng lại, lồng ngực bị một thế lực nào đó siết chặt. Khoảnh khắc đó, lần đầu tiên cậu hiểu được sức nặng của từ "khiếp sợ".
Bức tường vỡ tan dưới cú đá của gã khổng lồ. Tiếng nổ như sấm sét, mặt đất rung chuyển. Cổng thành vỡ vụn, khói đen cuồn cuộn, hỗn loạn như thủy triều nhấn chìm đường phố. Đám đông la hét, binh lính chạy toán loạn, nhưng không ai có thể chống cự lại sức mạnh của thứ to lớn đó.

Ngôi nhà của Eren chịu đòn chí mạng trong hỗn loạn. Cảnh tượng đó, khắc sâu vào tâm hồn cậu. Cậu thấy mẹ bị đè dưới xà nhà đổ sập, không thể thoát thân. Trong mắt bà có sợ hãi, nhưng còn có sự dịu dàng, bà cố hết sức đẩy con về phía Mikasa, giọng khàn đặc hét lên: "Chạy đi!". Nhưng ngay giây tiếp theo, bàn tay khổng lồ vươn xuống. Cái miệng khổng lồ lộ thịt kia mở ra, thế giới dường như bị nuốt chửng trong bóng tối. Mắt Eren mở trừng trừng, máu đông cứng trong huyết quản, cậu còn chưa kịp thở, đã thấy mẹ bị nghiền nát.
Đó không phải cái chết, mà là hiện thân của "tuyệt vọng".

Tiếng thét của Eren, xé toạc không khí. Mikasa ôm chặt lấy cậu, mắt Armin cũng đẫm lệ. Ngày hôm đó, lần đầu tiên họ chứng kiến sự tàn bạo của bọn khổng lồ. Cũng ngày hôm đó, ngọn lửa báo thù, được thắp lên trong lòng Eren. Cậu không còn là cậu bé mơ mộng thế giới bên ngoài nữa, cậu thề trong lòng——
"Tôi sẽ giết sạch lũ khổng lồ."
Lời thề này không phải khẩu hiệu, mà là tiếng gào thét nguyên sơ nhất trong lòng đứa trẻ, sau máu và nước mắt, sau cái chết của người thân, sau sự sụp đổ của thế giới.

Từ đó, bánh răng câu chuyện bắt đầu quay. Sự yếu đuối của loài người và sự áp bức của bọn khổng lồ, bị lột trần qua cảnh tượng này. Số phận ba đứa trẻ, bị đẩy vào vòng xoáy.
Với những ai chưa từng xem "Attack on Titan", đây không đơn thuần là cuộc tấn công của quái vật, mà là bức tranh chân thực về sự "nhỏ bé" của loài người: trước thiên tai không thể chống cự, con người chỉ có thể vật lộn, chỉ có thể khóc than. Nhưng chính vì sự tuyệt vọng này, mới khiến "phản kháng" trở thành khả thi. Và tiếng gào của Eren, không chỉ là sự phẫn nộ của một đứa trẻ, mà còn là điểm khởi đầu của toàn bộ câu chuyện "Attack on Titan".
Trong mùi khói lửa và xác chết, đôi mắt Eren vẫn dán chặt vào cánh cổng vỡ tan. Đằng sau cánh cổng đó, là thế giới chưa biết, cũng là vực thẳm máu. Lần sau, cậu sẽ không chỉ là người đứng nhìn.
Cảnh tượng này, không chỉ là khởi đầu cho lời thề báo thù của cậu bé, mà còn là chương mở đầu thực sự của toàn bộ "Attack on Titan". Cuộc chiến giữa loài người và bọn khổng lồ, bắt đầu từ đây.

{{$t('homePage')}}
{{$t('dailyTasks')}}
{{$t('createPost')}}
{{$t('helpCenter')}}
{{$t('report')}}
Người mới